Nghe chị hàng xóm qua Đài 3 năm kiếm 2 tỷ, nữ LĐ Việt quyết tâm sang cho bằng được và nhận cái kết đắng lòng

Loading...

Hôm qua đi trên tàu, đọc được một dòng trạng thái mà đọc thấy dựng cả tóc gáy, phải đọc đi đọc lại xem mình có bị không hiểu tiếng Việt không, mà đọc xong rồi cũng vẫn thấy choáng run cả người không biết phải nói nên lời như thế nào.

Ảnh minh họa

Kiểm tra tài khoản Facebook thấy chị ấy hoàn toàn bình thường, không hề có vẻ gì loạn trí hay dùng tài khoản bán hàng câu like nên thấy sốc toàn tập.

Một chị lên diễn đàn nói rằng chị ấy đã từng tốt nghiệp đại học chuyên ngành ngân hàng ở Việt Nam, hiện đang có công việc kinh doanh tháng kiếm vài chục triệu nhưng chị ấy qua công ty đã mua được visa diện kỹ sư để sang Đài, đưa con sang Đài với mục tiêu là để con được học hành cho tốt với lại chị nghe 1 người cùng quê khoe rằng 3 năm bên Đài kiếm 2 tỷ dể như chơi. Chị ấy không hề biết một chữ tiếng Hoa, không có quen ai bên Đài, chưa từng một lần nào đi Đài Loan. Đất nước đang hòa bình, cuộc sống không đến nỗi nào, họ nghĩ đến việc ra đi kiểu liều lĩnh bán mạng thế để làm gì?

Chuyển từ quê ra thành phố để sống trong cùng một đất nước đã vô cùng vất vả, chuyển từ một nước nghèo sang một nước phát triển hơn Việt Nam nhiều lần để sống khi không có tiếng, không có người quen và nhiều khi không có cả tiền thì sự khó khăn sẽ nhân lên 100 lần. Và khi chúng ta ngây thơ, chính chúng ta tự biến mình thành mồi ngon cho những kẻ lừa đảo.

Tham gia nhiều diễn đàn của người Việt Nam ở Nhật, ở Đức, Pháp, Ý, Mỹ, Canada…thực sự nhiều lúc bị choáng váng vì độ liều lĩnh và ngây thơ của người Việt. Khao khát đi ra nước ngoài không có gì đáng trách, nhưng tại sao có thể liều lĩnh đến độ không hề biết tiếng, không hề có tiền, không có trình độ mà cũng phải đi bằng mọi giá.

Trên các diễn đàn, nhan nhản những dòng trạng thái kiểu như: Anh chị ơi cho em hỏi, nhà em không có tiền, em cũng không có tiếng Đức, nhưng em muốn sang Đức làm việc mà không phải vất vả thì em phải làm thế nào?

Anh chị ơi cho em hỏi, giờ nhà em tìm được suất kết hôn giả cho em sang Đức, nhưng em chẳng biết tiếng Đức cũng chẳng biết tiếng Anh, sang đó liệu có tự kiếm được việc làm không, có việc làm gì không cần tiếng không?

Anh chị ơi em thấy người ta bảo có đường gì vào nước Pháp thông qua con đường đi sang Đông Âu rồi theo xe tải vượt biên vào Pháp như thế có được không? Em muốn đi kiếm ít tiền đổi đời cho gia đình.

Rồi ở Nhật , có những bạn dù gia đình nông thôn, bố mẹ hoàn toàn không có tiền, bản thân bạn đó cũng gần như không biết tiếng Nhật mà vẫn quyết sang Nhật bằng mọi giá chỉ bởi nghe người ta nói Nhật dễ kiếm tiền lắm…

Mọi người chắc cũng không xa lạ gì việc đọc được tin rất nhiều du học sinh Việt Nam ở nước ngoài, đặc biệt là Nhật làm việc đến đột quỵ, đến chết vẫn không trả hết nợ cho gia đình.

Mình tự hỏi họ làm thế để làm gì khi việc ra đi bằng mọi giá bất chấp mọi rủi ro chỉ mang về cho gia đình một nắm tro và khoản nợ không biết đến bao giờ mới trả được. Thực sự mình không thể hiểu được logic tâm lý của họ.

Ở Đài Loan gặp rất nhiều những tấm gương thành công, nhưng có một điểm chung ở tất cả những người thành công đó đều có sự chuẩn bị cực kỳ tốt và kỹ lưỡng từ nhiều năm trước khi sang Đài Loan. Tính cho đến hiện tại khi đã được làm việc tại các tập đoàn lớn của Đài Loan, gia đình nghèo không có điều kiện, họ đã học tiếng Hoa từ trước đó 8,10 năm, rồi họ cố thi vào các trường có chuyên ngành tiếng Hoa, tốt nghiệp ra rồi xin học bổng hoặc toàn phần hoặc bán phần hoặc thậm chí tư phí khi bản thân đã giỏi tiếng Hoa rồi họ mới tiếp tục đi thêm các bước cao hơn.

Chỉ khi sự chuẩn bị đã vững vàng, họ mới có thể đi từng bước vững chắc để thành công trên một đất nước dù thú vị nhưng cũng vô cùng khắc nghiệt này. Nếu đi theo cách không được chuẩn bị tốt, chắc không cần phải nhắc lại chúng ta cũng chứng kiến không ít trường hợp sang Đài chán chê rồi lại về nước chạy xe ôm hoặc đi bán hàng vì mải mê kiếm tiền, tiết kiệm được vài đồng nhưng trình độ không có, lại về nước, tiền kiếm được tiêu loanh quanh cũng hết và thế là tất cả lại trở về con số không.

Chúng ta có muốn rằng sau quãng thời gian 4,5 năm rồi chúng ta chợt nhận ra rằng chúng ta lại quay về xuất phát điểm ban đầu với chỉ vài đồng bạc lẻ tích cóp được, và trình độ không có gì khi tuổi đã quá già để làm lại từ đầu.

Mong các bạn trẻ hãy suy nghĩ thật kỹ, thật kỹ và chuẩn bị thật cẩn thận trước khi muốn sang bất kỳ nước ngoài nào chứ không chỉ Đài Loan.

Tin nóng: Cưới chồng ngày đi học tiếng. Ngày đi Nhật bị dính bầu mà không hề biết và nhận những oan trái nhất trên đời

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo thuộc tỉnh Hòa Bình. Cuộc sống êm đềm trôi đi đến năm tôi học 12 thì chị tôi bị bệnh tim phải mổ. Gia đình tôi đã chạy chữa cho chị, cũng may là bệnh tình đã giảm nhưng vào lần cuối cùng đưa chị đi khám lại ở Hà Nội, ba tôi đã bị tai nạn và gần mất đi một bên chân trái. Từ đó, sức khỏe của ba tôi yếu dần. Mẹ đã bán đi tất cả những thứ có giá trị trong nhà để chạy chữa cho ba. Mọi gánh nặng trong gia đình đều đổ lên vai mẹ tôi.

Ảnh minh họa

Tôi là con thứ hai nhưng chị bị ốm nên tôi cùng mẹ tôi gánh vác tất cả những việc nặng trong gia đình. Hai em trai tôi còn nhỏ, tôi đành bỏ dở ước mơ thi vào đại học, ở nhà phụ giúp mẹ làm việc cho hai em ăn học và để trả nợ

Ngày đó, ở quê tôi, mọi người đổ xô đi nước ngoài để kiếm tiền. Thấy vậy, ba mẹ tôi cũng muốn cho tôi đi để giúp đỡ gia đình. 20 tuổi, tôi chưa bao giờ bước chân ra khỏi lũy tre làng, cũng không biết gì đến cái mà người ta vẫn gọi là tình yêu. Vậy là tôi đồng ý với ba mẹ và quyết tâm đi nước ngoài.

Tôi còn nhớ đó là ngày 5/5/2007, tôi bỏ dở bữa cơm trưa, vội vàng thu dọn quần áo, xách ba lô theo ba lên trung tâm nhập học.

Hai ba con đi qua trưa, mong sao lên kịp đầu giờ chiều để đăng ký học. Vì đi Nhật nên tôi phải học tiếng mất vài tháng, sau đó mới có thể đi được.

Những ngày đầu xa nhà, tôi thường xuyên khóc. Vì nhớ nhà thương ba mẹ, tôi càng cố gắng và chăm chỉ học. Cũng nhờ có thế mà tôi đã đạt được số điểm cao nhất trong kỳ thi năm đó.

Trong thời gian học, tôi quen anh, người con trai đầu tiên quan tâm và chăm sóc tôi từ những cái nhỏ nhất. Những lúc tôi ốm hay gặp khó khăn, anh luôn bên cạnh tôi.

Bằng chút bản năng của người con gái, tôi biết tình cảm anh dành cho tôi nhưng tôi đã hứa với ba mẹ là sẽ không để việc gì làm ảnh hưởng đến học tập.

Học xong, tôi về nhà và đợi kết quả. Anh là người đầu tiên thông báo cho tôi biết, anh cũng gần bằng điểm của tôi.

Đó là kết quả mà chúng tôi đã cùng cố gắng, dù đỗ nhưng tôi vẫn phải đợi ở bên đó họ gọi thì mới đi được. Thời gian ở nhà, anh vẫn quan tâm đến tôi.

Anh đã bày tỏ tình cảm của mình. Lần đầu tiên tôi biết rung động trước một người con trai. Khi biết tôi bị ốm, anh đã lặn lội đi cả trăm km đường rừng để về thăm tôi mà chỉ được ở lại ít thời gian vì ba mẹ tôi là người khó tính.

Anh là người bạn đầu tiên đến thăm nhà tôi. Vì vậy, khi anh về, tôi rất sợ bị ba đánh, anh cũng chỉ dám về thăm tôi một lúc rồi lại đi luôn.

Từ lần đó, tôi thấy thương anh vô hạn. Và rồi không biết bắt đầu từ đâu, chúng tôi đã yêu nhau. Tôi yêu anh bằng tất cả sự chân thành dù mọi người nói không tốt về anh và gia đình anh.

Anh là con cả trong gia đình, bố mẹ anh sống ly thân, bố anh có vợ hai và đi làm xa. Ở nhà chỉ có mẹ anh, anh và đứa em trai. Em trai anh chơi bời, nghiện ngập.

Mọi người cũng nói anh bị nghiện, cờ bạc nhưng tôi tin anh, tin vào tình yêu tôi dành cho anh. Tôi thương anh hơn bản thân mình.

Tôi muốn dành tình yêu của mình để bù đắp cho những thiếu thốn về tình cảm mà anh đã phải chịu đựng từ nhỏ. Chính vì điều đó tôi đã đồng ý về làm vợ anh trước sự ngăn cấm của tất cả mọi người.

Lúc đó, ba mẹ tôi phản đối kịch liệt nhưng vì yêu anh, tôi đã thuyết phục được ba mẹ. Tôi muốn giúp anh và giúp chính bản thân mình bởi tôi là người thiếu thốn tình cảm từ nhỏ.

Hình minh họa chồng xuất khẩu lao động rồi có vợ mới

Tôi lên xe hoa về nhà anh vào một ngày cuối năm. Hạnh phúc như đang mỉm cười với tôi, cuối cùng tôi đã tìm được bến đỗ cho mình nhưng tôi đã sai. Bi kịch cuộc đời tôi cũng bắt đầu từ đó.

Về làm vợ anh được hai tháng thì tôi được gọi đi nước ngoài nhưng khi sang đến nơi, sau khi khám sức khỏe xong, tôi mới biết mình đã có thai.

Vì tôi còn quá trẻ nên khi ở nhà đã không sớm nhận ra điều này. Ở bên đó, lạ nước lạ cái, tôi không biết phải làm thế nào?

Mẹ chồng tôi bắt tôi bỏ thai đi, còn chồng tôi anh bắt tôi về nước. Nếu không về, anh sẽ làm đơn ly dị tôi. Anh nói anh không muốn tôi khổ.

Lúc tôi đi, ba mẹ tôi đã đứng ra vay ngân hàng cho vợ chồng tôi một khoản tiền. Tôi đã hứa với ba mẹ là sẽ làm để trả lại.

Tôi không muốn về nước lúc đó nhưng còn đứa con trong bụng, tôi không đủ can đảm để bỏ nó đi. Hơn nữa, chồng muốn tôi về nước, anh bảo nợ của ba mẹ, anh sẽ trả.

Anh sẽ thay tôi sống có trách nhiệm với ba mẹ tôi. Nghe lời anh, tôi về nước nhưng cũng từ đó, mâu thuẫn giữa chồng và mẹ chồng tôi trở nên gay gắt.

Tôi không dám đi đâu ra khỏi nhà. Tôi xấu hổ vì bỏ về nước. Cả tháng tôi không ra ngoài. Anh đi làm, tôi ở nhà dọn dẹp và đợi anh về. Vì nghén nên sức khỏe của tôi rất yếu.

Cũng từ đó, anh hay cáu gắt với tôi. Ngoài giờ đi làm, anh hay tụ tập bạn bè, chọi gà và cá độ bóng đá. Tôi đã khuyên anh rất nhiều nhưng anh không nghe.

Tôi suy nghĩ nhiều nên đã bị sảy thai. Rồi tất cả số tiền tôi dành dụm được, của hồi môn ba mẹ tôi cho tôi, anh cũng nướng hết vào lô đề.

Khi hai vợ chồng không còn gì cả, anh đã rất ân hận và hứa với tôi sẽ làm lại từ đầu. Yêu anh, thương anh, tôi biết ai cũng có những lúc sai lầm, tôi không trách anh bất cứ điều gì và sẽ cùng anh làm lại từ đầu.

Một tháng sau đó, anh có lịch gọi đi nước ngoài. Anh nói anh sẽ đi vài năm để làm lại. Nghe anh, tôi vay mượn khắp nơi để lo cho anh đi.

Trong bốn tháng đầu, anh còn hay liên lạc về nhà nhưng dần dần anh ít gọi về và cũng chẳng gửi tiền cho tôi trả nợ. Ở nhà, tôi phải sống trong sự khinh miệt của mẹ chồng và em chồng vì tôi không làm ra được nhiều tiền. Nhưng vì yêu anh và lời đã hứa nên dù bất cứ giá nào, tôi cũng sẽ sống ở nhà anh để đợi anh về.

Lâu dần, anh không còn liên lạc với tôi, tôi gọi sang thì anh mắng tôi thậm tệ. Tôi không biết phải làm sao. Mọi người nói anh thay đổi nhưng tôi tin anh.

Anh họ tôi ở bên đó về và nói rằng anh đang sống cùng người con gái khác, tôi gọi sang nhưng không liên lạc được. Tôi vẫn sống ở nhà anh và chờ anh như đã hứa.

Rồi một ngày, anh nhắn tin bảo tôi đừng đợi anh nữa vì anh đã có con với người khác rồi. Thật sự tôi không biết phải làm sao nữa. Tôi mong các bạn cho tôi lời khuyên.

Điều kiện đi Xuất khẩu lao động Nhật Bản năm 2018 có 8 tiêu chí

Nhật Bản hiện nay là thị trường lao động tiềm năng và ổn định nhất cho lao động Việt Nam. Những năm trước đây thị trường lao động khó tính và có yêu cầu khá cao về chất lượng lao động.

Họ khó tính từ khâu tuyển chọn, đào tạo đến phỏng vấn thi tuyển. Nhưng hiện nay và sang năm 2018 thì khả năng họ sẽ đơn giản hơn về điều kiện tuyển dụng.

Vậy để được xuất khẩu lao động sang Nhật Bản thì lao động cần phải có những điều kiện gì hay nói cách khác điều kiện xuất khẩu lao động Nhật Bản là gì?

Không một chủ sư dụng lao động nào lại đầu tư cả một đống tiền để thu về những lao động không đủ điều kiện về tay nghề, trình độ, kỹ năng… nên điều kiện xuất khẩu lao động sang Nhật Bản cực kỳ quan trọng.

Thị trường lao động nào cũng vậy, nhất là Nhật Bản khi họ bỏ tiền ra để thuê lao động ngoài nước họ đều có những yêu cầu nhất định và chắc chắn một điều rằng họ sẽ chỉ tuyển những lao động phù hợp với điều kiện mà họ đưa ra.

Học viên đi xklđ Nhật Bản đang học tiếng đợi xuất cảnh ở trung tâm

Muốn đi xuất khẩu lao động Nhật Bản cần có các điều kiện sau:

Thứ nhất:

Độ tuổi của bạn phải nằm trong độ tuổi lao động mà phía xí nghiệp Nhật Bản yêu cầu. Thường là từ 18 đến 30 tuổi, một số đơn hàng sẽ tuyển đến 35 tuổi như các đơn hàng về : May mặc, cơ khí, xây dựng, thủy sản..

Thứ hai:

Điều kiện xuất khẩu lao động Nhật Bản thứ 2 rất quan trọng đó là sức khỏe. Bạn phải có sức khỏe tốt và không mắc phải những bệnh mà phía Nhật Bản cấm nhập cảnh như: HIV, Viêm gan B, viêm phổi, giang mai, lậu… Bên cạnh đó, ít công ty lấy người có hình xăm hay dị tật trên cơ thể.

Và phải có giấy chứng nhận sức khỏe do bệnh viện có giấy phép di bộ LĐTBXH cấp để khám cho người đi lao động nước ngoài.

Thứ ba:

Phải thỏa mãn yêu cầu về chiều cao cân nặng để đảm bảo hiệu quả lao động (do chủ yêu cầu). Phổ thông là: Nam tối thiểu cao 160 cm và nặng 50kg trở lên. Nữ cao tối thiểu 145cm và nặng 40kg trở lên. Không quá béo, quá gầy.

Thứ tư:

Bạn phải có bằng tốt ngiệp cấp 2 trở lên hoặc tương đương mới được ứng tuyển đi lao động tại Nhật. Sau trúng tuyển bạn phải học tiếng Nhật để sang Nhật giao tiếp được với chủ sử dụng, phục vụ công việc và sinh hoạt tốt hơn.

Thứ năm:

Bạn cần có kinh nghiệm làm việc với đơn hàng bắt buộc. Có tay nghề và kỹ năng là lợi thế. Đây chỉ là những đơn hàng yêu cầu có tay nghề như: Đơn hàng may, đơn cơ khí… Còn các đơn hàng khác không yêu cầu có kinh nghiệm hay tay nghề.

Thứ sáu:

Khi nghiệp đoàn hoặc công ty tiếp nhận phía Nhật sang thi tuyển thì bạn phải được họ chấp nhận (thi đậu) thì bạn mới chắc chắn đi được.

Trong quá trình học tập sau khi thi đỗ đơn hàng không mắc phải sai phạm gì nghiêm trọng, như: Không phạm pháp, không bị thầy người Nhật ở trung tâm dạy tiếng kết luận bạn hay ăn cắp, ăn trộm, nữ giới không có bầu…

Thứ bảy:

Bạn sẽ phải chuẩn bị đầy đủ các khoản tài chính chi phí phải nộp trước khi xuất cảnh (tự có hoặc vay vốn ngân hàng).

Các khoản chi phí này ở mỗi công ty xuất khẩu lao động là khác nhau, hoặc tùy theo mỗi đơn hàng tuyển dụng mà khác nhau. Dao động khoảng 120 – 160 triệu.

Thứ tám:

Bạn phải hoàn thiện đầy đủ các hồ sơ, giấy tờ mà công ty xuất khẩu lao động yêu cầu để cho công ty phái cử làm visa xuất cảnh.

Trên đây là một số thông tin cơ bản về các điều cần và đủ để người lao động có thể đi xuất khẩu lao động Nhật Bản. Hy vọng những thông tin về điều kiện đi xuất khẩu lao động Nhật Bản này sẽ giúp lao động Việt Nam có sự chuẩn bị kỹ càng trước khi quyết định đi xuất khẩu lao động.