Nghệ An : Đi XKLĐ bị bóc lột sức LĐ dẫn đến tai nạn. Bị môi giới chối bỏ trách nhiệm, LĐ Việt về nước trong tàn tật

Loading...

Chỉ với 3 ngày học tiếng với khoản tiền thu của người lao động lên tới 5.200USD, Trung tâm Xuất khẩu lao động Hồng Phát (thuộc Công ty CP Nguồn nhân lực và phát triển kinh tế hợp tác) có địa chỉ tại 541, ngõ 68, đường Phủ Diễn, quận Bắc Từ Liêm, TP Hà Nội đã đưa lao động Trương Văn Quý sang Đài Loan làm việc.

Nghệ An : Đi XKLĐ bị bóc lột sức LĐ dẫn đến tai nạn. Bị môi giới chối bỏ trách nhiệm, LĐ Việt tức tưởi về nước trong tàn tật

Do phải bê vác nặng, lao động này đã bị tai nạn bại liệt hoàn toàn chân phải phải về nước, thế nhưng phía doanh nghiệp này đã phịa ra những lý do để phủi bỏ trách nhiệm.

Lao động Trương Văn Quý sau khi bị tai nạn lao động ở Đài Loan trở về Việt Nam ngày 26/11/2017

Khi đi trai tráng, khi về bại liệt…

Theo thông tin được ghi trong hộ chiếu, nạn nhân Trương Văn Quý sinh năm 1983, quê ở xã Nghĩa Đồng, huyện Nghĩa Đàn, tỉnh Nghệ An. Quý trở về Việt Nam vào sáng ngày 26/11/2017 sau 3 tuần được phía môi giới Đài Loan đem đi khám, chữa tới 3 cơ sở y tế ở nước sở tại không có kết quả.

Trước khi làm thủ tục cho lao động về nước, phía doanh nghiệp Đài Loan yêu cầu Quý ghi vào một tờ giấy nói nguyên nhân xảy ra tai nạn là do “bị ngã ở cầu thang ký túc xá”. Vì quá đau và lo cho tính mạng, Quý đành phải làm theo. Họ đưa Quý ra sân bay và làm thủ tục cho anh về Việt Nam trong tình trạng không thể đi lại được. Qua phiên dịch, họ cho biết, về Sân bay Quốc tế Nội Bài sẽ có người của Công ty CP Nguồn nhân lực và phát triển kinh tế hợp tác ra đón và đưa về gia đình.

Từ Đài Loan, Quý về đến Sân bay Quốc tế Nội Bài là khoảng 8 giờ sáng. Thấy Quý bị tàn phế, nhân viên hàng không đã đưa anh bằng xe lăn ra từ máy bay ra nhà chờ. Tuy nhiên, phía Công ty CP Nguồn nhân lực và phát triển kinh tế hợp tác cũng như Trung tâm Xuất khẩu lao Hồng Phát không hề cử người ra đón như thông tin từ phía môi giới Đài Loan. Quý đã phải gọi người nhà ra đưa về.

Kết quả chụp cộng hưởng từ đối với tình trạng sức khỏe của Trương Văn Quý tại Quân y viện 354

Kết quả chụp cộng hưởng từ và chẩn đoán của bác sỹ Bệnh viện Quân y 354, Quý bị nghi là thoát vị đĩa đệm 2 đốt sống lưng. Hiện tại Quý đang được theo dõi, điều trị tại khoa Thần kinh (A4) Bệnh viện Quân y 103. Từ khi về nước cho đến ngày 30/11/2017, sau nhiều lần gia đình có ý kiến, Công ty CP Nguồn nhân lực và phát triển kinh tế hợp tác mới chỉ đạo Trung tâm XKLĐ Hồng Phát đến thăm hỏi Quý. “Chị Hương, đại diện công ty đến thăm mang theo 2 dây sữa và 300 ngàn đồng. Chị ấy bảo: Công ty chấp thuận hoàn trả 3.900USD với điều kiện cháu phải ký vào biên bản thanh lý hợp đồng”- Quý nói.

Theo nạn nhân Quý trình bày: Trước khi đưa Quý lên máy bay sang Đài Loan (ngày 01/11/2017), bà Luyện Thị Thu Nga- giám đốc Trung tâm Xuất khẩu lao động Hồng Phát đã yêu cầu Quý nộp lại toàn bộ các phiếu thu tiền là chứng cứ liên quan đến 5.200USD và hợp đồng lao động ký giữa Quý với Trung tâm bà Nga. Về nước trong tình trạng bị “tàn phế”, Quý chỉ có 1 bản hợp đồng lao động ký với Công ty NEW FORMOSA INTERNATIONAL (Công ty môi giới phía Đài Loan). DN chối bỏ trách nhiệm

Trong vai “người chú” của nạn nhân, tôi mất khá nhiều thời gian mới tìm được địa chỉ của Trung tâm Xuất khẩu lao động Hồng Phát. Bà Nga, giám đốc Trung tâm “phủ đầu” tôi bằng những thông tin: “Tôi là bạn học của Đ.S.D và từng là cán bộ của Cục Quản lý lao động ngoài nước, tôi cũng là cử nhân luật, lao động cứ kiện thoải mái đi, tôi chấp nhận hết”.

Trung tâm Xuất khẩu lao động Hồng Phát do bà Luyện Thị Thu Nga làm giám đốc đã chối bỏ trách nhiệm khi người lao động bị tai nạn từ nước ngoài trở về

Tôi hỏi bà Nga: “Tại sao phia ngoài cửa biển tên ghi là Trung tâm Xuất khẩu lao động Hồng Phát, mà trong văn phòng lại là Công ty cổ phần Quốc tế Hồng Phát?”. Bà Nga đáp: “Ở đây em có nhiều công ty anh ạ. Chúng được thành lập đúng luật đấy. Công ty cổ phần Quốc tế Hồng Phát cũng do tôi làm giám đốc”.

Sau khi tôi chuyển cho bà Nga lá đơn đề nghị của Quý với nội dung trình bày đến với Trung tâm, đi qua môi giới nào, nộp tiền cho ai, bị tai nạn trong trường hợp nào, yêu cầu xem xét những quyền lợi gì, bà Nga với thái độ rất bình thản, nói: “Trường hợp của anh Quý, chúng tôi đã nghe đối tác phía Đài Loan thông báo rồi, lỗi là hoàn toàn do người lao động. Do vậy cả phía công ty sử dụng lao động, công ty môi giới Đài Loan và Công ty CP Nguồn nhân lực và phát triển kinh tế hợp tác sẽ không chịu trách nhiệm gì hết”.

Bà Nga yêu cầu tôi: “Nếu anh muốn đại diện cho anh Quý đến công ty làm việc về vấn đề này, từ lần sau, anh phái có giấy ủy quyền hợp pháp của người lao động có công chứng thì tôi mới tiếp”

Biết không thể hy vọng ở thiện chí và lương tâm của bà Nga, tôi bảo Quý tiếp tục gửi đơn kiến nghị tới Cục Quản lý lao động ngoài nước (Bộ Lao động – Thương binh xã hội). Sau khi gửi đơn, không rõ Cục Quản lý lao động ngoài nước đã co động thái gì chưa, nhưng sáng ngày 30/11, bà Nga đã chỉ đạo nhân viên có tên là Hương đến thăm Quý và đưa ra yêu cầu nêu trên.

Công ty “mẹ” của Trung tâm Xuất khẩu lao động Hồng Phát tại khu biệt thự liền kề A9, Trung Hòa – Nhân Chính (Hà Nội)

Theo quy định được nêu tại điều 142 (Bộ Luật Lao động): “Tai nạn lao động là tai nạn gây tổn thương cho bất kỳ bộ phận, chức năng nào của cơ thể hoặc gây tử vong cho người lao động, xảy ra trong quá trình lao động, gắn liền với việc thực hiện công việc, nhiệm vụ lao động. Quy định này được áp dụng đối với cả người học nghề, tập nghề và thử việc; Người bị tai nạn lao động phải được cấp cứu kịp thời và điều trị chu đáo; Tất cả các vụ tai nạn lao động, bệnh nghề nghiệp và các sự cố nghiêm trọng tại nơi làm việc đều phải được khai báo, điều tra, lập biên bản, thống kê và báo cáo định kỳ theo quy định của Chính phủ”.

Điều 144 Bộ luật Lao dộng quy định “Trách nhiệm của người sử dụng lao động đối với người bị tai nạn lao động, bệnh nghề nghiệp” như sau: “Thanh toán phần chi phí đồng chi trả và những chi phí không nằm trong danh mục do bảo hiểm y tế chi trả đối với người lao động tham gia bảo hiểm y tế và thanh toán toàn bộ chi phí y tế từ khi sơ cứu, cấp cứu đến khi điều trị ổn định đối với người lao động không tham gia bảo hiểm y tế; Trả đủ tiền lương theo hợp đồng lao động cho người lao động bị tai nạn lao động, bệnh nghề nghiệp phải nghỉ việc trong thời gian điều trị; Bồi thường cho người lao động bị tai nạn lao động, bệnh nghề nghiệp theo quy định tại Điều 145 của Bộ luật này”.

Điều 145 quy định: “Người lao động tham gia bảo hiểm xã hội bắt buộc được hưởng chế độ tai nạn lao động, bệnh nghề nghiệp theo quy định của Luật bảo hiểm xã hội; Người lao động thuộc đối tượng tham gia bảo hiểm xã hội bắt buộc mà người sử dụng lao động chưa đóng bảo hiểm xã hội cho cơ quan bảo hiểm xã hội, thì được người sử dụng lao động trả khoản tiền tương ứng với chế độ tai nạn lao động, bệnh nghề nghiệp theo quy định của Luật bảo hiểm xã hội. Việc chi trả có thể thực hiện một lần hoặc hằng tháng theo thỏa thuận của các bên.

Người lao động bị tai nạn lao động, bệnh nghề nghiệp mà không do lỗi của người lao động và bị suy giảm khả năng lao động từ 5% trở lên thì được người sử dụng lao động bồi thường với mức như sau: Ít nhất bằng 1,5 tháng tiền lương theo hợp đồng lao động nếu bị suy giảm từ 5,0% đến 10% khả năng lao động; sau đó cứ tăng 1,0% được cộng thêm 0,4 tháng tiền lương theo hợp đồng lao động nếu bị suy giảm khả năng lao động từ 11% đến 80%;Ít nhất 30 tháng tiền lương theo hợp đồng lao động cho người lao động bị suy giảm khả năng lao động từ 81% trở lên hoặc cho thân nhân người lao động bị chết do tai nạn lao động.

Trường hợp do lỗi của người lao động thì người lao động cũng được trợ cấp một khoản tiền ít nhất bằng 40% mức quy định tại khoản 3 Điều này”.

Như vậy, việc bà Nga cử nhân viên đến thăm người lao động sau khi bị tai nạn lao động với mục đích yêu cầu thanh lý hợp đồng và hứa sẽ hoang trả 3.900USD là không đúng với các quy định nêu trên.

Tin nóng: Tin 23/09 : LĐ “chui” ở Đài Loan công khai châm biếm hội mũ cối ở Tokyo khiến cộng đồng mạng dậy sóng

Hôm qua trên 1 diễn đàn lớn của người Việt tại Nhật có 1 bài chia sẻ về hình ảnh các nam tu nghiệp sinh đội mũ cối mang dép lê đậm phong cách miền Bắc trên 1 chuyến tàu điện ngầm tại Tokyo do chính 1 cô gái người Việt Nam đăng tải khiến cộng đồng mạng giận dữ. Điều này đã khiến cộng đồng người Việt trong và ngoài nước dậy sóng, hầu hết các trang facebook hàng đầu Việt Nam đều trích dẫn lại bài đăng này. Đặc biệt đề tài này còn lan sang cả Đài Loan nơi rất nhiều người Việt nam sinh sống với nhiều ý kiến trái chiều

[ga_ia]

Tin 23/09 : LĐ "chui" ở Đài Loan công khai châm biếm hội mũ cối ở Tokyo khiến cộng đồng mạng dậy sóng

Nội dung bài đăng tải gốc như sau như sau :

Mình thề là cái người viết stt này để tạo scandal và ngta chú ý đến bản thân như hiện tượng kelly sang hay tùng sơn j đó. Xl nhé, trên đời này k có đứa nào lên fb nói ngu kiểu khinh người và tầm nhìn hạn hẹp thế đâu. Xh nay văn minh lắmmmmm. Ahihi

1 câu nói nổi tiếng: Chẳng thà đừng nói ra để người ta tưởng mình ngu. Còn hơn mở miệng ra để người ta ko còn nghi ngờ gì nữa😏

Đọc vào stt được chụp lại thì rõ ràng đây là 1 sự miệt thị, dù có đi nước nào đi nữa, công việc ra sao thì tất cả đều là người đồng hương

Rõ ràng điều này sẽ khiến rất nhiều người khó chịu, vì đây chính là 1 nét văn hóa của người miền bắc, trong khi đó, ở Nhật thì người Việt gốc Bắc chiếm phần đông, rất có thể đây là 1 sự miệt thị phân biệt vùng miền mà không cần nói thẳng

Sự giận dữ của chủ nhân bài chỉ trích ngược lại hoàn toàn hợp lý

Nội dung gốc

Còn dưới đây như 1 sự châm biếm đã kích mang đậm màu sắc phân biệt vùng miền của 1 lao động Việt tại Đài Loan

Mới đây đài truyền hình NHK của Nhật bản vừa đưa tin thành phố Tokyo rạng sáng nay đã bị thất thủ, được biết nguyên nhân không phải là do Triều Tiên vừa bắn quả tên lửa đạn đạo bay xuyên qua nước Nhật mà là vì ngay tại nhà ga Tokyo bỗng dưng xuất hiện team bộ đội bộ chảo Việt Nam ta sang rõ là hoành tráng, thu hút sự chú ý của người dân nước này bởi gu thời trang cực kỳ sành điệu và tân thời. Tất cả các thanh niên ai nấy đều đội những chiếc mũ Cối & Gablana đắt đỏ giá niêm yết trên thị trường chợ đêm lên đến gần triệu đồng, chân họ cùng đi những chiếc dép TO Supreme Authentic Limited thuộc hàng xa xỉ phẩm.

Không rõ mục đích của các thanh niên là gì nhưng nếu không phải là làm cho thế giới thấy chúng ta sẵn sàng hỗ trợ giải cứu Japan khỏi chiến tranh, thì chỉ có thể là họ đang âm thầm đưa thời trang Việt Nam vươn xa ,bay cao đến khắp nơi trên thế giới.. 😊😊😊

nội dung của 1 lao động Đài Loan

Bài viết này nhìn vào không thấy gì, nhưng nếu ngẫm lại như 1 sự châm biếm không hề nhẹ, ngay lập tức nhận được nhiều ý kiến khác nhau

Đám đông hùa vào công kích

Nhiều người còn liên tưởng đến chiến tranh Nhật - Triều Tiên sắp xảy ra

Có nhiều ý kiến ủng hộ mũ cối dép tổ ong

Rất nhiều người miền Bắc ủng hộ gu thời trang này

Ý kiến

Dù thế nào đi nữa thì qua vụ việc trên cho thấy hiện tại thì việc phân biệt vùng miền, chính trị vẫn còn phân hóa khá sâu sắc dù đã trải qua nhiều năm kết thúc chiến tranh

Nói muộn về quần jeans và mũ cối

1/ Nhân chuyện Cần Thơ cấm công chức mặc quần jeans áo thun (miền Bắc gọi là áo phông) đến công sở, tôi nhớ lần dự phiên tòa tác giả Nguyễn Kim Ánh kiện bản quyền kịch bản bộ phim “Hôn nhân không giá thú” của ông. Đại diện bị đơn- Hãng phim truyện Việt Nam hôm ấy là một chức sắc của Hãng, đã chọn mặc quần jeans để hầu tòa. Đúng là nhìn không nghiêm túc, không phù hợp.

Ca sĩ Hồng Nhung vẫn diện quần jeans phối với áo dài lên sân khấu. Chị có dễ dãi không? Chắc là không. Năm ngoái, Festival Áo dài Hà Nội ở Hoàng Thành, người mẫu nam trình diễn áo dài mặc với quần jeans, đạp chiếc xích lô kết hoa chạy lòng vòng quanh sân khấu. Rất hấp dẫn, gợi cảm.

Còn quần jeans vào nhà hát hàn lâm như Nhà hát Lớn thì sao? Tôi vẫn thấy cánh phóng viên vận quần jeans để tác nghiệp ở đây. Không vấn đề gì. Khán giả vận quần jeans vào nhà hát đúng là có vẻ không trang trọng lắm, nhưng quần jeans đẹp so với váy mô-ve gu và quần tây không đẹp thì cái gì hơn?

Bởi các nhà thiết kế thường cho rằng với jeans, họ có thể chế hàng nghìn kiểu. Có jeans sang trọng và có loại chỉ cần tiện dụng. Jeans quá bó, cạp quá trễ hoặc te tua đi vào nhà hát, đương nhiên dễ bị soi, bị cho là kém lịch sự.

Đi trên đường phố Seoul (Hàn Quốc), thấy đàn ông đến công sở đều mặc veston, đi giày, thắt cravat trịnh trọng. Áo quần là thẳng nếp. Sải những bước dài ngoẵng, lưng thẳng tưng. Trong khi đó, công sở Mỹ mặc hoàn toàn thoáng. Mới nói, hay dở tùy quan niệm. Nay, cả thành phố Cần Thơ định nói “không” với quần jeans nhưng quần tây áo sơ-mi có chắc đã chỉn chu hơn jeans?

Bởi vì người Việt chúng ta quen mặc tuế tóa, áo quần không là phẳng, phối màu kém tinh tế, kiểu dáng cũng thế. Nhất là đàn ông trung niên, đường nét cơ thể xuống cấp lắm rồi mà quần thì lại còn phồng đầu gối, vặn vỏ đỗ. Thắt lưng sờn. Áo nhàu nhò, màu sắc nhuôm nhoam. Đôi khi đi trên đường, cứ tự hỏi cơn cớ làm sao người phụ nữ kia, đàn ông kia lại chọn màu đó, họa tiết đó để mặc.

Jeans có chất liệu và kiểu dáng “bụi”. Không hợp lắm với cơ quan hành chính, ngân hàng...Nhưng các ngân hàng thường có đồng phục của mình. Nói chung một số cơ quan có đồng phục thì không nói làm gì, còn thì mỗi nơi nên lựa tính chất công việc của mình mà đề ra qui định riêng về phục trang. Bởi ăn mặc là vấn đề nhạy cảm, hay bị liên tưởng nhân quyền. Không cẩn thận thì Cần Thơ trong ấn tượng của mọi người, từ nay được nhắc nhớ như một “thành phố cấm jeans”. Nhất là quan niệm của lãnh đạo Cần Thơ “jeans có nguồn gốc Âu Mỹ, không phù hợp người Việt” nghe cổ hủ. Cuối cùng, quan trọng hơn cả vẫn là chất lượng làm việc nơi công sở cũng như thái độ, phẩm cách của công chức. Áo quần cùng lắm chỉ thuộc hàng ưu tiên thứ hai.

2/ Mũ cối trong ngày khai giảng ở trường THPT Thanh Chương 3, Nghệ An cũng khiến phân hóa dư luận. Nếu nhân khóa học quốc phòng mà nhà trường muốn tạo hình ảnh độc lạ, chỉ một hôm thôi, thì thiết tưởng luồng dư luận phản đối, lo ngại “quân sự hóa ngày khai giảng” là hơi quá. Nếu bắt ép phải đội mới thành chuyện. Áo ai nấy mặc, hồn ai nấy giữ. Mũ, nón cũng vậy thôi.

Một thời chúng ta dùng tem phiếu và hàng mậu dịch để có được thức ăn thức mặc na ná nhau. Đến nỗi Hà Nội, Thủ đô, đất thánh mà trông không khác cuộn phim đen trắng. Cho nên bất cứ gì gợi hình ảnh đồng loạt, bị bắt ép đều dễ dậy sóng. Đây là điều mà các cơ quan đoàn thể cần lưu tâm.

3/ Cựu Tổng thống Obama thời đương chức, hơn một lần đọc diễn văn khai giảng ở một trường nào đó. Có một cuộc, ông nói thú vị về môn đức dục: “Khi còn đi học, không phải môn nào tôi cũng thích, không phải lúc nào cũng chú tâm học hành. Nhớ khi tôi học lớp 8, phải học môn Đức dục. Tôi không nghĩ Đức dục lại nằm trong danh mục những môn học yêu thích nhưng đây mới là điều thú vị: Về sau, lúc nào tôi cũng nhớ môn Đức dục này. Tối nhớ cách nó khiến tôi phải suy nghĩ. Tôi nhớ khi bị hỏi những câu như: Trong cuộc sống, cái gì là quan trọng? Thế nào là coi trọng nhân phẩm và tôn trọng người khác? Chúng ta tìm cách sống chung với mọi người
thế nào?...”.

Khen Obama nói hay thì cũng như khen nước Mỹ giàu, khen Trung Quốc đông dân. Nhưng nhân đây cũng nói, sau thời gian dài lên án các buổi khai giảng lê thê, nay mọi người dường như có xu hướng ngả sang cực khác: Đơn giản hóa quá mức. Rằng chỉ cần phát biểu vài câu, đánh tiếng trống, xong vào học luôn khỏi lôi thôi. Khai giảnag đúng nghĩa thực ra vẫn quan trọng, vẫn nên có thông điệp đầu năm, bởi đó là ngày đáng nhớ trong năm, trong khi thời gian của cô trò cũng không hiếm quý, châu ngọc đến nỗi phải tiết kiệm từng phút. Vẫn cần có kỷ niệm, có sự khắc ghi ngày này, là sự khởi đầu hào hứng cho một năm. Hơn nữa học cũng là đấy chứ đâu. Mỗi tội, lâu nay các trường đều học trước khai giảng đến ba tuần, thành ra mất thiêng, sự mất thiêng này kéo theo sự mất thiêng khác, dần dà không thấy cái gì là
quan trọng nữa.

Năm nay GS Văn Như Cương có bài phát biểu về “bệnh lười” khá hay trong khai giảng. Nếu chưa từng đọc một diễn văn khai giảng khác của Obama cũng đề cập bệnh này, thì bài của GS Cương sẽ thuyết phục hơn. Và đến diễn văn của Obama mà còn bị một số phụ huynh Mỹ tẩy chay, cho là lồng chính trị một cách không cần thiết, thì chuyện mũ cối trong khai giảng khiến người khen kẻ chê âu cũng sự thường.

Cả trường đội…nón cối đi khai giảng

Đó là hình ảnh "đẹp - độc - lạ" trong ngày lễ khai giảng năm học mới tại Trường THPT Thanh Chương 3, huyện Thanh Chương, Nghệ An.

Tất cả 1.256 học sinh của 30 lớp học ở 3 khối lớp đều ăn mặc gọn gàng, quần âu, áo sơ mi trắng và đội nón cối dự lễ khai giảng.

"Các bạn đội nón cối vừa để tránh nắng, vừa tạo đội hình đẹp trong ngày đầu đến trường", anh Nguyễn Nhật Đức, Bí thư Đoàn trường biết.

Theo anh Đức, nhà trường không bắt buộc học sinh đội nón cối trong lễ khai giảng, mà Đoàn trường chỉ vận động các em sáng tạo, dùng nón cối từ việc học môn Giáo dục quốc phòng đầu năm học mới để có đội hình đồng nhất.

Ngoài ra nếu mang ô lớn che nắng, học sinh ngồi hàng trước sẽ che tầm nhìn các bạn phía sau, còn nếu đội mũ thì không đẹp mắt vì học sinh nam đội mũ lưỡi trai, học sinh nữ đội nón lá.

Hình ảnh học sinh Trường THPT Thanh Chương 3 đồng loạt đội nón cối, xếp hàng ngay ngắn trong ngày khai giảng được chia sẻ trên mạng xã hội nhận được sự quan tâm, thích thú của nhiều người.

[mgid_ia]