Hưng Yên : Tin lời bọn môi giới XKLĐ với ước mơ thoát nghèo, 2 nữ LĐ Việt nhận phải cái kết đắng lòng

Loading...

Vì muốn thoát cảnh nghèo, mẹ và tôi đã lên tận xã An Vĩ, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên để gặp môi giới tên Nga. Sau khi gặp, giá cả cho chuyến đi là $5,000 Mỹ Kim. Mẹ con tôi lo lắng vì số tiền quá lớn, làm sao lo nỗi. Thế mà cũng có người cho mượn lãi cao vì biết tôi đi Đài Loan. Nhưng cũng không đủ! Người ta cho thiếu $2,000, bắt phải trả sau khi đến Đài Loan làm việc. Tôi mừng lắm. Hăm hở làm các thủ tục chờ ngày đi. Đến Đài Loan, bọn môi giới tịch thu hộ chiếu và các loại giấy tờ liên hệ.

Hưng Yên : Tin lời bọn môi giới đi Đài Loan, 2 nữ LĐ Việt nhận phải cái kết đắng lòng

Tôi không biết tại sao tôi không được giữ hộ chiếu của chính tôi. Thôi mặc cho đời đưa đẩy. Họ đưa tôi đến 1 căn nhà ở vùng Nan-Kan, phía nam Đài Bắc. Tôi bị nhốt ở đây 1 tháng; không được đi ra ngoài, không được đi làm. Tôi lo lắng, không biết kêu ai, hỏi ai. Họ cấm dùng điện thoại. Tôi lúc nào cũng sống trong phập phồng lo sợ.

Không đi làm có tiền trả nợ, làm sao đây. Đồng tiền đã đưa đẩy tôi đến nơi đây. Nó đã hành hạ tâm lý, thể xác của tôi từng giây phút. Nó làm cho tôi phải xa nhà, cha mẹ, anh chị em, bè bạn! Sau 1 tháng họ đưa tôi đi Tân Trúc, 1 thành phố công nghiệp phía Đông Nam thành phố Đài Bắc, để làm O-Shin, ở đợ. Sao lại vậy? Tôi theo hợp đồng làm công xưởng mà?

Họ nói, “Không làm thì về Việt Nam”! Đầu óc tôi như điện giật sau khi nghe nói đến về Việt Nam. Lấy tiền đâu trả nợ? Không có chỗ ở phải làm sao? Mình sao cũng được, còn mẹ và các em nữa. Suy nghĩ miên man, lo lắng, thế là tôi phải chấp nhận làm thân con “ở đợ” Rồi họ lại đưa tôi về nhốt trong nhà ở Nan-Kan sau 1 tháng làm kẻ “ở đợ” ở Tân Trúc.

Tôi bị nhốt ở đây cho đến đầu tháng 10. Ăn uống thiếu chất rau và chất đạm, vì không được ra ngoài đi chợ. Phải lệ thuộc hoàn toàn vào sự cung cấp của người Đài đi chợ. Cuối cùng tôi cũng được đưa đến 1 công xưởng để đi làm. Tôi mừng lắm vì sắp sửa có tiền để gởi về nhà trả nợ. Làm việc được 2 tháng, tiền lương bị môi giới khấu trừ $12,000 Đài Tệ ($400USD).

Chưa kể các chi phí linh tinh khác. Tiền trừ cao thế này, lấy đâu đủ tiền để trả nợ? Cái lo này tiếp cái lo khác. Tôi bị lừa lấy chồng giả! Tôi tê tái người sau khi chủ công ty bảo tôi cung cấp giấy tạm trú và hộ khẩu của chồng. Tôi nói làm gì có chồng nào để lấy? Tôi là con gái. Tôi đến Đài Loan đi làm công xưởng kiếm tiền. Tôi không phải đến đây để lấy chồng. Tôi có biết người đàn ông, bảo là chồng, mà lấy. Đầu óc tôi quay cuồng, muốn nổ tung, nhức nhối vô cùng. Kết quả cái mà tôi không biết là tôi bị đuổi việc.

Công ty nói là tôi không có giấy tờ đủ, hợp lệ. Tôi chợt nghĩ, phải lo lấy thân. Không thể nào để cho môi giới nắm vận mạng của mình. Tôi có thể bị môi giới đến bắt đi bán cho các động làm gái. Tôi có nghe phong phanh là nhiều phụ nữ bị lừa qua đây, thiếu nợ vì phải mượn tiền trả tiền cho môi giới mà công an, cán bộ nhà nước làm chủ, không có 1 chọn lựa nào khác phải hành nghề mãi dâm theo yêu cầu của môi giới, có ít tiền gởi về nhà trả tiền nợ, không thì bị lấy nhà, đất vì môi giới đã giữ thẻ đỏ. Miên man với những suy nghĩ không lối thoát, tôi đã quyết định trốn khỏi vòng kiềm toả của môi giới.

Đúng như dự đoán, công ty nơi tôi làm đuổi việc. Tôi không dám liên lạc công ty môi giới tên Trang. Tôi lang thang trên đường phố đi kiếm việc làm. Cuối cùng tôi đến xin được việc tại 1 công ty chuyên nhận những người bị lừa, bị buôn bán qua Đài Loan bằng ngã giấy tờ giả. Trong thời gian làm việc tại công ty này, tôi được những đồng sự người Việt cho biết hoàn cảnh của tôi rất nguy hiểm. Tôi có thể bị cảnh sát Đài Loan bắt bất cứ lúc nào. Tôi sẽ bị bỏ tù. Nghe đến tù tội, người tôi run lên.

Tôi có làm gì nên tội mà phải bị tù? Tại sao không bắt giam những người làm hại tôi? Tại sao luật pháp Đài Loan bắt những người bị hại trở thành phạm nhân? Chúng tôi là nạn nhân, không phải là người phạm pháp! Nhưng tôi không chờ cho bị bắt. Tôi quyết định ra đồn cảnh sát đầu thú để giải quyết cái lo âu, sợ hãi đã hành hạ tôi 1 khoảng thời gian dài đăng đẳng.

Tôi đến trạm cảnh sát Đào Viên xin về nước. Họ nói phải đến phòng cảnh sát di dân. Tôi hỏi bạn bè thì được biết tôi sẽ bị bắt, nhốt, điều tra. Thời gian không biết bao lâu. Tôi càng lo sợ hơn. Tôi đâu làm gì nên tội, tôi nghĩ và tin như vậy. Tôi đã và đang bị luật pháp Đài Loan đối xử như 1 phạm nhân. Trong khi đó tôi là người bị lừa, bị hại. Tôi về nhà, lên internet và nhận được lời nhắn của mẹ: “Mẹ đang liên lạc với cha Hùng”.

Và trong chiều hôm đó, cha đã điện thoại cho tôi theo số mẹ của tôi đã cho cha Hùng. Tôi đã được cha an ủi và giải thích về tình trạng của tôi theo luật pháp Đài Loan. Tôi đã quyết định tìm đến văn phòng. Ở đây, tôi đã được đối xử như 1 nạn nhân bị buôn bán, bị lừa và bị bóc lột sức lao động. Tôi khám phá ra rằng, không phải chỉ có mình tôi bị lừa và buôn bán. Có rất nhiều trường hợp bi thảm hơn đã xảy ra chúng tôi.

Chị T., sau khi đi ở đợ ở Đài Loan lần 3 về Việt Nam, nghèo lại hoàn nghèo. Chị không đủ tiền trả nợ ký khống với môi giới tại Việt Nam nên chị lại quyết định rời gia đình trong nước mắt, đi Đài Loan. Lần này chị đã phải trả 1 số tiền cho môi giới Văn Phòng Tư Vấn Xuất Khẩu Lao Động do vợ chồng Dương Minh Thúy ở Tiên Du, Bắc Ninh làm chủ. Họ bắt tôi phải nộp 5,500 Mỹ kim để làm hồ sơ.

Người môi giới tại Đài Loan tên Trang sẽ lo giấy tờ bên Đài Loan. Chị đã đến Đài Loan vào tháng 3 năm 2006. Họ bảo tôi công ty ở Đài Bắc mà lại mua vé máy bay cho tôi đến Cao Hùng, sân bay quốc tế ở phía Nam Đài Loan. Một người tên Tiểu Phong tịch thu hết hộ chiếu, điện thoại di động chị mang theo từ Việt Nam. Hắn đưa chị về 1 căn nhà ở tầng 4.

Chị đã kinh ngạc khi thấy trong phòng có khoảng gần 30 chị em Việt Nam bị nhốt ở đây. Họ bắt chị em ở trong phòng và khoá cửa lại. Bọn môi giới mua thức ăn và đưa cho bọn chị tự nấu ăn. Đã có nhiều hôm cả bọn bị bỏ đói vì không được cung cấp thực phẩm. Cả bọn nhìn nhau lo lắng, sợ hãi. Chị đã nhiều lần khóc chung với cả bọn vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Mọi người trong phòng này có 1 việc chung, cả bọn đã bị lừa. Bọn môi giới làm giấy tờ giả kết hôn. Bọn buôn người đã phân chúng tôi thành những tốp nhỏ và đưa đi khỏi nơi bị giam. Nghe phong phanh đâu ông chủ môi giới họ Châu vừa bị bắt. Thế là chị em tán loạn. Trong cảnh cùng khổ có nhau, tạo được nhiều tình cảm trân qúy. Sự sợ hãi đã trấn áp tình cảm chị em dành cho nhau sau 1 thời gian bị nhốt chung. Mọi người đang lo lắng làm sao đi làm kiếm tiền trả nợ ở Việt Nam cho gia đình. Cô Trang và tên Tiểu Phong đã dẫn tôi đến giao cho 1 nơi làm nghề đấm bóp Thái Lan ở thành phố ChungLi, phía Tây Nam thành phố Đài Bắc. Cả đời chị chưa bao giờ học, biết cách đấm bóp. Vả lại đây chỉ là 1 tiệm trá hình.

Nó còn chức năng khác, hạ thấp nhân phẩm người phụ nữ. Tôi không còn 1 chọn lựa nào khác. Phải chấp nhận để có tiền trả nợ. Mỗi tháng môi giới chỉ đưa cho chúng tôi ½ số tiền chúng tôi làm được. Phần kia họ lấy. Ác thật! Dạo sau này cảnh sát lùng lọi rất nhiều. Những nơi phục vụ đấm bóp đều được chiếu cố. Thế là chủ đã đuổi các chị đi. Họ sợ bị phiền nhiễu vì chứa các chị. Chị lang thang kiếm chỗ đi làm. Với thân phận bất hợp pháp, ai mà chấp chứa.

Cuối cùng cũng xin được 1 chỗ làm: ở đợ và chăm người già. Một ngày làm việc 24 tiếng. chị mệt vô cùng. Không dám than vãn. Người già ngày ngủ, đêm thức. Họ ngủ, chị phải làm việc trong nhà, ngoài vườn. Tối họ thức thì chị phải chăm sóc. Hai vầng mắt của chị sâu và hỏm xuống với quầng thẩm tím xanh nhạt. Đã vậy chưa đủ, chị đã bị đuổi việc. Chủ hỏi giấy tờ. Chị đưa cho họ xem. Họ thấy tấm visa bị bóc khỏi hộ chiếu. Họ hỏi tới tấp và khám phá chị bị lừa, không có giấy tờ hợp lệ. Chị cũng đã được bè bạn cho số điện thoại văn phòng. Chị liên lạc và đã đến văn phòng để được giúp đỡ. Hiện nay đang tạm trú tại văn phòng để được giúp đỡ.

 

Tin nóng: Dư luận Nhật Bản đồng loạt lên án chàng tu nghiệp sinh vì lý do hết sức ngớ ngẫn

Tới Nhật Bản, hãy nhớ những điều cấm kỵ sau để tránh trở thành người bất lịch sự nhé. Khi đi du lịch ở đất nước Nhật Bản, hãy là một người lịch sự và lưu ý không làm những điều sau đây

Dư luận Nhật Bản đồng loạt lên án chàng tu nghiệp sinh vì lý do hết sức ngớ ngẫn

1. Đi giày vào trong nhà

Khi bước vào nhà của người Nhật Bản, bạn sẽ thấy một bậc cửa nhỏ, người Nhật gọi khu vực này là “genkan”. Đây là nơi để khách cởi bỏ giày dép và xếp gọn gàng vào một bên hoặc để lên trên giá. Một số nơi khác như đền, chùa, nhà hàng cũng áp dụng quy định tương tự.

2. Vừa đi vừa ăn

Hành động vừa đi vừa ăn uống ở đường phố hoặc đặc biệt là trên tàu điện ngầm được coi là phản cảm ở Nhật Bản. Những người lớn tuổi thường rất không thích việc làm này.

Vừa đi vừa ăn

3. Vứt rác bừa bãi

Nếu như bạn xả rác bừa bãi trên đường phố bạn sẽ nhận được những ánh mắt không thiện cảm từ người dân Nhật Bản. Thậm chí bạn còn có thể bị phạt vì hành động này. Các thùng rác có mặt ở khắp nơi và hãy phân loại rác khi vứt để chúng được tiêu hủy và xử lý dễ dàng hơn.

4. Đưa tiền tip

Người Nhật coi việc đưa tiền tip là một hành động lăng mạ hay đồng nghĩa với việc bạn không hài lòng với dịch vụ và muốn nói “hãy cố gắng hơn trong những lần sau”. Các dịch vụ ở Nhật đã bao gồm trong hóa đơn và họ sẽ từ chối nếu bạn đưa thêm tiền.

5. Đổ xì dầu lên cơm trắng

Các đầu bếp hay chủ nhà hàng sẽ rất bực mình nếu như bạn đổ xì dầu lên trên cơm trắng. Xì dầu chỉ được đổ ra đĩa và dùng để chấm các món như sushi hay sashimi.

Đổ xì dầu lên cơm trắng

6. Xì mũi nơi công cộng

Nếu như bạn đang bị cảm cúm mà không đeo khẩu trang khi đi ra đường bạn sẽ bị coi là bất lịch sự. Và hành động xì mũi ở nơi công cộng cũng bị cho là thiếu văn minh. Vì thế bạn cần tìm nhà vệ sinh hoặc một nơi kín đáo để làm việc này để không làm ảnh hưởng đến người khác.

7. Nói chuyện điện thoại trên tàu điện ngầm

Khi sử dụng các phương tiện công cộng như tàu hỏa, tàu điện ngầm bạn có thể thoải mái ngủ, chơi điện tử… nhưng đừng nói chuyện điện thoại quá to và gây ồn ào. Nếu nhận được cuộc gọi bạn hãy từ chối và nhắn tin hoặc gọi lại cho họ sau.

8. Ôm

Những cái ôm là một cách thể hiện hành động thân thiện ở các nước phương Tây nhưng người Nhật Bản lại không cảm thấy thoải mái với việc làm này. Nếu như bạn không quá thân thiết với họ hãy chỉ nên bắt tay và cúi chào lịch sự.

9. Không xếp hàng

Người Nhật Bản có văn hóa xếp hàng rất trật tự, bạn có thể bắt gặp hình ảnh này ở khắp các cửa hàng cho đến bến tàu… Kể cả trong giờ cao điểm người Nhật vẫn luôn cho thấy sự đúng mực của họ. Vì thế bạn cũng đừng bao giờ chen ngang khi xếp hàng tại Nhật Bản.

10. Nhảy ngay vào các suối nước nóng mà không tắm trước

Khi đi tắm ở các phòng tắm công cộng hay suối nước nóng, mọi người đều không mặc gì vì thế bạn không nên mặc đồ bơi khi đến đây. Bên cạnh đó, bạn cần tắm và làm sạch cơ thể trước khi ngâm xuống nước.

Nhảy ngay vào các suối nước nóng mà không tắm trước

11. Không ra hiệu bằng ngón tay

Ở Nhật, nếu bạn giơ ngón út có nghĩa là chỉ người bạn gái, giơ ngón cái là chỉ người bạn trai chứ không phải là có ý khen ngợi. Vì thế, khi đến Nhật bạn không nên tùy tiện giơ các ký hiệu bằng tay để tránh gây hiểu lầm.

Có thể nghèo đói, nhưng chắc chắn người Nhật không bao giờ đi ăn xin!

Với người Nhật họ luôn tâm niệm một điều rằng, cho dù có gặp bất cứ khó khăn nào thì họ cũng không bao giờ nhụt chí, và họ sẽ bước tới tận cùng.

Nhật Bản là quốc gia có nền kinh tế phát triển hàng đầu thế giới. Từ xa xưa, người Nhật đã nổi tiếng là cần cù, chịu khó, với tính kỷ luật cao. Tuy vậy, không phải vì thế mà đất nước này không có sự phân cấp giàu nghèo, không có người vô gia cư, thiếu ăn từng bữa.

Dù phân cấp như vậy, nhưng người ta không bao giờ thấy bóng dáng của những người ăn xin trên đường phố nước Nhật. Đây cũng chính là điều khiến cho nước Nhật luôn là đất nước được mọi người khâm phục.

Theo số liệu thống kê, hiện nay chỉ tính riêng tại Tokyo có khoảng 2.000 người vô gia cư, nhưng sẽ chẳng bao giờ có cảnh người tàn tật ra đường ngửa tay xin tiền, hay bạn cũng sẽ chẳng thấy đứa trẻ nào ngả mũ xin ăn bởi họ cảm thấy làm vậy mình sẽ mất đi lòng tự trọng hay nhân phẩm của bản thân.

Nếu tại các nước khác, hình ảnh những người vô gia cư ra đường ăn xin là những hình ảnh thường thấy đến mức không có gì xa lạ, thì tại Nhật Bản, việc ra đường ngửa tay xin tiền người khác là một hành động xỉ nhục và không có tự trọng.

Đa số những người vô gia cư ở Nhật đều đã cao tuổi, chỉ có một số ít ở tuổi trung niên. Trước đây có thể họ là những nhân viên văn phòng, tự kinh doanh hoặc là chủ những doanh nghiệp nhỏ, nhưng vì một lý do nào đó mà cuộc đời họ phải đi theo lối rẽ này để sống lang thang trên đường phố.

Chính phủ Nhật cũng có những chính sách đãi ngộ đặc biệt dành cho những người vô gia cư. Chương trình này được gọi là “trợ cấp nhân sinh”. Hàng tháng, người vô gia cư và người nghèo có thể nhận tới 120.000 Yên/ người (gần 1.000 USD), đủ để trang trải cuộc sống của họ ở mức tối thiểu. Tuy nhiên, rất nhiều người Nhật đã từ chối nhận trợ cấp từ chính sách nhân đạo của nhà nước. Bởi họ cảm thấy làm vậy, họ sẽ đánh mất đi lòng tự trọng hay nhân phẩm của bản thân.

Lý giải cho điều này, giáo sư Shimada tại Đại học Keio cho biết:

“Thứ nhất, người Nhật Bản rất tự trọng, họ thà chết đói chứ không xin của bố thí. Thứ hai, những người ăn xin luôn là đối tượng bị coi thường nhất tại Nhật Bản và cuối cùng, tinh thần võ sĩ đạo Samurai của Nhật Bản không cho phép họ làm vậy. Họ luôn có một tâm niệm rằng: Một người cho dù đến bước đường cùng cũng không bao giờ được nhụt chí”.

Và tất nhiên, với lòng tự trọng của một võ sĩ đạo, cộng thêm chính sách hỗ trợ cực tốt của chính phủ Nhật đối với những người vô gia cư, việc có một người ăn xin tại đất nước mặt trời mọc quả thực là chuyện "nằm mơ giữa ban ngày".

Du học Nhật Bản làm thêm được bao nhiêu?

Các bạn du học sinh khi đến Nhật Bản, ngoài việc cố gắng hết sức mình để học tiếng Nhật thật giỏi thì các bạn còn muốn được đi làm thêm, vừa là muốn tự trang trải sinh hoạt phí của mình vừa muốn học hỏi thêm những kinh nghiệm thực tiễn ở bên Nhật. Chắc hẳn rằng 10 bạn qua Nhật du học thì có đến 9 bạn đã hình thành suy nghĩ này ở trong đầu.

Theo quy định của chính phủ Nhật Bản thì phải 3 tháng sau khi qua Nhật thì các bạn du học sinh mới được đi làm thêm. Có thể các bạn đang thắc một điều là sao phải lâu như vậy mới được đi làm thêm, không phải ngẫu nhiên mà chính phủ Nhật Bản lại đưa ra những quy định như vậy đối với các bạn. Mà 3 tháng đó là khoảng thời gian mà chính phủ Nhật muốn bạn có thể quen với môi trường, thời tiết, cách sống, cách làm việc, quen với việc học và thời gian biểu của một ngày…

Nói chung 3 tháng là thời gian để các bạn ổn định việc học tập, sinh hoạt và có thể hòa nhập với một môi trường hoàn toàn mới. Nhưng trên thực tế tùy theo trình độ và kinh nghiệm mà các bạn có thể đi làm sớm hơn. Ví dụ 1 du học sinh Việt Nam có vốn tiếng Nhật vững, bạn có thể giao tiếp với người bản xứ dễ dàng thì bạn ấy sẽ có nhiều cơ hội tìm được việc làm thêm nhanh hơn.

Theo quy định của Nhật Bản thì mỗi ngày bạn được làm thêm 4 giờ/ 1 ngày (4 giờ x 7 ngày = 28 giờ), vì ngày thứ 7 và chủ nhật các bạn được nghỉ học nên các bạn có thể đi làm cả ngày khoảng 8giờ/ 1 ngày. Mình xin tính tối thiểu 1 tuần các bạn sẽ làm khoảng 28 tiếng. Và mức lương đi làm thêm của các bạn từ 800 yên – 1000 yên / 1 giờ (tùy theo khả năng của bạn và tính chất của công việc). Mình sẽ tính tổng quát lương trong 1 tuần và 1 tháng của bạn với thời gian ít nhất và tiền lương 1 giờ thấp nhất (800 yên).

1 tuần: 28 giờ x 800 (yên/giờ) = 22.400 yên

1 tháng: 22.400 yên x 4 (tuần) = 89.600 yên

Nếu bạn làm Maximum về thời gian và tiền lương thì khoảng: 144.000 yên

Với khoản thu nhập từ việc làm thêm như này thì các bạn yên tâm về việc tự trang trải sinh hoạt phí cho mình nhé.

Thế nhưng Lapis cũng không ủng hộ bạn lắm trong việc đi làm thêm này, tại vì việc chính mà bạn qua Nhật du học đó là phải học tiếng Nhật thật giỏi, còn việc làm thêm chỉ là việc phụ để bạn có thêm thu nhập và học hỏi được kinh nghiệm làm việc với người Nhật. Các bạn đừng quá chú tâm vào việc làm thêm mà sao lãng việc học của mình nhé. Hãy tự mình bảo vệ sức khỏe và thành tích học tập của mình bằng cách lên một lịch học tập và làm việc thật khoa học mà trong đó bạn có thể vừa có thời gian học tập, đi làm thêm và có cả thời gian nghỉ ngơi thư gian nữa nhé. Lapis tin rằng gia đình bạn sẽ vui hơn khi bạn mang về tấm bằng học tiếng Nhật loại giỏi chứ không phải là mang về một ít tiền dành dum với thân hình là 1 chú “cò hương” và tấm bằng trung bình đâu nhé! Chúc các bạn thành công trên con đường du học của mình!

[ga_ia]