Đi Nhật để đổi đời nhưng bị bạn trai cười khinh và cách đáp trả 1 cách bất ngờ của cô gái trẻ

Loading...

Sau khi trải nghiệm ở Nhật xong, về nước tôi sẽ 31,32 tuổi, liệu tôi có hối tiếc vì thanh xuân không còn? Tôi là tác giả bài: ‘Bạn trai cứ khất lần chuyện cưới xin’. Chúng tôi chia tay nhau gần 2 tháng thì anh nhắn tin làm hòa, nhưng quan điểm vẫn giữ là cuối năm 2018 mới làm đám hỏi. 

Ảnh minh họa

Vì còn thương rất nhiều nên tôi đã đồng ý và giữ hy vọng là anh có thương mình thì mới làm hòa. Xin nói thêm là hơn một năm trước vì thấy anh làm việc với khách hàng Nhật cực, tôi đã nói sẽ học tiếng Nhật để phụ anh. Lúc đó anh cười khẩy, khuyên tôi đừng học, khó lắm.

Vì vậy tôi đã ráng theo chương trình học của công ty một năm, vô cùng vất vả. Gần một năm trời tôi luôn thức đến 1,2 giờ đêm để học bài, sáng đi học, chiều đi làm đến 7,8 giờ tối. Nhờ học tốt nên tôi là một trong ít người được cử qua Nhật đào tạo tiếp trong 8 tháng.

Lúc tôi vui mừng, tự hào khoe với anh, anh không tỏ vẻ ủng hộ hay phản đối, chỉ mỉa mai là đi Nhật không có gì hay ho, sao tôi lại thích những thứ phù du, thích xuất ngoại như vậy (anh đã đi Nhật, hoàn toàn không thích văn hóa trong công việc của người Nhật).

Lời nói của anh như dội nước lạnh vào tôi. Vậy là sau tất cả nỗ lực của mình, đối với anh việc tôi cố gắng học chỉ vì thích xuất ngoại, muốn hơn người, mặc dù tôi đã giải thích rất nhiều là học vì tương lai, sự nghiệp 2 đứa, vì không muốn anh vất vả nhiều. Tôi luôn tự hỏi là vì chúng tôi không hiểu nhau hay anh cố tình không chịu hiểu.

Khi qua Nhật, thời gian đầu đi làm tôi không có 3G để liên lạc thường xuyên, vì thế không phải thời điểm nào trong ngày cũng trả lời tin nhắn được, thường lúc về đến nhà có wifi tôi mới có thể trả lời, hoặc đôi khi đi party với công ty đi tàu điện về trễ, 1h khuya tôi mới nhắn tin trả lời anh. Anh giận, chúng tôi cãi nhau.

Sau đó anh im lặng 9 ngày, ngày thứ 10 tôi nhắn tin làm hòa có, giận dỗi dọa dẫm có, những ngày sau anh vẫn im lặng. Quá mệt mỏi, tôi nhắn tin chia tay, anh vẫn im lặng. Vậy là chúng tôi lại một lần nữa chia tay hơn tháng rưỡi một cách đơn phương như vậy. Thật buồn cười!

Lần này, tôi không khóc lóc, buồn bã nữa, chỉ thỉnh thoảng ứa nước mắt vì tự thấy thương cho mình, tự thấy đau lòng. Quen nhau 4 năm mà thực sự tôi chẳng hiểu gì về bạn trai mình. Mặc dù đã chia tay nhưng tôi luôn tự hỏi giữa chúng tôi có phải là tình yêu?

Tôi sợ mình sẽ mềm lòng nếu anh ấy muốn quay lại, vì thực sự chưa đủ hận để bỏ. Dạo gần đây, tôi có suy nghĩ hay là mình xin thẳng qua Nhật làm việc, vừa làm vừa học master chuyên ngành.

Cực thì chắc chắn rồi, nhưng ít nhất tôi tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống, sẽ trải nghiệm những điều thú vị, thay đổi quan điểm sống của mình. Nếu có tri thức tôi nghĩ mình sẽ tự tin hơn, từ đó mạnh mẽ và độc lập hơn. Còn nếu về Việt Nam, tôi sẽ vẫn đều đặn 8h/ngày làm việc, gặm nhấm nỗi buồn của mình.

Điều tôi e ngại là mình đã 28 tuổi, có quá trễ để bắt đầu hành trình nơi đất khách hay không? Sau khi trải nghiệm xong, về lại quê hương, khi đó đã 31,32 tuổi, liệu tôi có hối tiếc vì thanh xuân không còn? Tôi sợ khi đó bạn bè bận rộn, tôi lại sống những ngày tháng hiu quạnh không mục đích. Những ai từng trải nghiệm, xin hãy cho tôi lời khuyên. Liệu tôi có nên đi?

Tin nóng: Nghệ An : Đẫm nước mắt với gia đình nghèo nghe tin con làm “chui” mất tích ở Đài Loan nhiều tháng liền

XKLĐ Đài Loan “chui”, lợi ích mang lại thì chưa thấy nhưng nó đã mang lại rất nhiều hậu quả cho người lao động. Rất nhiều người lao đi XKLĐ “chui” nhưng không mấy trở về , để lại nhiều đau thương, xót xa cho gia đình và người ở lại…

Ảnh minh họa

Sau cuộc gọi thông báo cho gia đình là sẽ đi XKLĐ “chui” bằng đường biển sang Đài Loan đếnay đã 3 tháng trôi qua, gia đình vẫn biệt tích tin con khiến cha mẹ chờ con trong vô vọng.

Đấy là hoàn cảnh của gia đình bà Nguyễn Thị Năm(75 tuổi) và ông Trần Ngọc Dũng(70 tuổi) trú ở xóm Nam Hải, xã Diễn Bích, Diễn Châu, Nghệ An có con là anh Trần Văn Cường mất tích sau 3 tháng đi XKLĐ “chui” , khiến người dân nơi đây hết sức hoang mang lo cho số mệnh của anh. Với gia đình bà Năm, mỗi ngày trôi qua không 1 chút tin tức về con là 1 ngày gia đình mòn mỏi chờ đợi trong sự thấp thỏm, lo âu.

 

Ngôi nhà của vợ chồng bà Năm nằm cuối làng gần về phía biển, ngôi nhà thấp bé năm giữa những ngôi ngà khang trang mới xây bên cạnh. Ở trong cũng lặng lẽ bởi từ khi anh Cường đi XKLĐ đén nay chỉ có hai vợ chồng bà năm ở với nhau.

Đôi mắt sâu hoắm thất thần của bà Năm chắc từ lâu bà không có 1 giấc ngủ ngon, ngồi bệt trước cửa nhà với khuôn mặt rầu rĩ, mỗi khi có người đến nói về anh Cường, khuôn mặt bà lại tươi tỉnh , phấn chấn hẳn lên để nghe cho rõ, . Nhưng rồi khi nghe xong câu chuyện bà lại thấy lòng mình nặng trĩu, vì chưa ai biết thông tin về Cường ngoài những câu chuyện, lời bàn tán chưa rõ nguyên nhân. Tuy nhiên đối với bà, dù chỉ là tia hy vọng mông manh nhất , bà vẫn luôn mong con mình đang ở đâu đó và sẽ trở về.

Kém may mắn hơn gia đình của bà Năm, gia đình của ông Lê Văn Minh, nà Nguyễn Thị Lương( trú tại Quỳnh Lưu)

có con là anh Lê Văn Hợp sinh năm 1996 bị điện giật tử vong khi đang trên thuyền sang Đài Loan làm việc.

Thi thể của anh đã được đưa về quê hương ngày 6/8, an táng theo phong tục địa phương. Nghe tin anh Hợp tử vong, gia đình đã phải vay mượn tiền gửi sang, nhờ sự giúp đỡ của bạn bè, hội đồng hương Nghệ An tại Đài Loan, cùng cơ quan chức năng để đưa thi thể anh về quê nhà.

Khuôn mặt thất thần mong ngóng tin con trở về của bà Năm

XKLĐ “chui” bất hợp pháp đã gây ra những hậu quả vô cùng nghiêm trọng cho người lao động. Để tham gia XKLĐ người lao động nên tìm hiểu kĩ , đi theo các thông tin được Bộ Lao Đông Thương Binh và Xã Hội cho phép, để tránh xảy ra các trường hợp đáng tiếc và đảm bảo an toàn cho chính bản thân mình.