Choáng với số tiền khủng mà LĐ Việt BHP tại Hàn kiếm được trong các đợt truy quét

Loading...

Làm công việc chân tay như chăn nuôi, trồng hoa, trồng rau… bên này cũng vẫn kiếm được khoảng nghìn đô, về nước thì bọn em biết kiếm đâu ra công việc với mức lương đó’, một lao động từng làm việc bất hợp pháp tại Hàn Quốc chia sẻ.

Choáng với số tiền khủng mà LĐ Việt BHP tại Hàn kiếm được trong các đợt truy quét

Nhiều lao động đã và đang làm việc bất hợp pháp tại Hàn Quốc cho hay trốn ra ngoài làm việc bởi thu nhập cao, ở Việt Nam không kiếm được công việc lao động chân tay có mức thu nhập 20-30 triệu đồng.

Thu nhập nhiều hơn

Anh Nguyễn Văn Dương (34 tuổi, quê Quốc Oai, Hà Nội) đi lao động Hàn Quốc từ năm 2006 theo Chương trình cấp phép cho lao động nước ngoài của Hàn Quốc (EPS). Dương chọn Hàn Quốc bởi mức thu nhập cao, nếu chẳng may gặp rủi ro, tai nạn lao động thì các công ty Hàn Quốc hỗ trợ mức bảo hiểm khá cao. Khi mới sang, Dương làm công nhân may ghế ôtô với mức lương gần 1.000 USD mỗi tháng. Năm 2012, hết hạn hợp đồng phải về nước nhưng anh vẫn ở lại, trở thành lao động bất hợp pháp với đủ ngành nghề, từ bốc vác, lau chùi máy móc đến thợ cơ khí.

Dương cho hay, những công việc này đều không được đóng bảo hiểm xã hội, chịu rủi ro lớn nhưng thu nhập cao hơn. Khi còn làm hợp đồng trong công ty, mỗi tháng anh nhận được hơn 1.000 USD. Thời điểm kinh tế Hàn Quốc suy thoái, thu nhập giảm chỉ còn khoảng 500 USD. Nhưng khi ra ngoài làm, số tiền nhận được từ 1.700 USD trở lên.

“Cùng lao động ba năm nhưng chỗ được 500 triệu, chỗ được 200 triệu thì lẽ đương nhiên là nhìn vào nơi 500 triệu”, anh nói và lý giải, chế độ đãi ngộ trong các công ty ở nước sở tại khá tốt, song có một số công ty chỉ làm giờ cơ bản, không cho làm thêm. Trong khi nhiều lao động Việt Nam thích làm ngoài giờ để kiếm thêm thu nhập nên tìm cách trốn ra làm ngoài.

Cuối năm 2015, Dương bắt buộc phải về nước trong một đợt truy quét lao động bất hợp pháp. Trên chuyến xe ra sân bay có hơn 30 lao động đến từ nhiều nước, riêng Việt Nam có 8 người. Giờ anh làm thợ cơ khí trong một công ty liên doanh gần nhà với mức thu nhập chỉ bằng 1/4 so với khi còn đi làm ngoài ở Hàn Quốc.

Nhiều lao động thường đi làm có vài năm kinh nghiệm rồi trốn ra làm ngoài với thu nhập khá hơn. Trần Văn Dũng (Nghệ An) sang Hàn Quốc từ năm 2006, làm thợ tiện trong một công ty ở miền Nam nước này. Thu nhập gồm lương chính và tăng ca được 1.500 USD mỗi tháng. Hết 6 năm hợp đồng hợp pháp, Dũng chuyển ra ngoài làm công nhân đóng tàu với thu nhập 2.500 USD.

Dũng cho hay, các nhà máy địa phương, công trường xây dựng ở Hàn Quốc rất nhiều nên người lao động dễ tìm việc. Ông chủ cần một lượng lớn nhân công nên vẫn chấp nhận thuê lao động bất hợp pháp. Công ty sử dụng lao động bất hợp pháp không phải đóng bảo hiểm y tế, xã hội, hồi hương và nhiều khoản khác. Trong khi đó, lao động Việt Nam biết phải chịu rủi ro nhưng vẫn chấp nhận làm việc vì muốn kiếm tiền.

“Bọn em làm lâu năm rồi có kinh nghiệm, biết tiếng Hàn, không mất thời gian hòa nhập như lao động mới sang nên vẫn kiếm được việc”, Dũng nói. Để đi xuất khẩu lao động, Dũng phải vay mượn số tiền khá lớn. Hai năm đầu, anh tích cóp trả nợ, năm thứ ba thì gửi tiền về sửa sang nhà cửa, dành lấy vợ, làm ăn. “Trồng cây đến ngày hái quả nên về sớm ai cũng tiếc. Làm công việc chân tay như chăn nuôi, trồng hoa, trồng rau… bên này cũng vẫn kiếm được khoảng nghìn đô, gấp đôi lương kỹ sư đại học trong nước. Về nước thì bọn em biết kiếm đâu ra công việc với mức lương đó”, Dũng chia sẻ.

Tỷ lệ lao động Việt Nam hết hạn hợp đồng không về nước theo chương trình EPS tính đến hết tháng 9/2015

Chính sách khoan hồng

Để hạn chế lao động bất hợp pháp, Hàn Quốc tiến hành nhiều đợt truy quét và xử lý doanh nghiệp sử dụng lao động bất hợp pháp. Chỉ 3 tháng đầu năm, Phòng Điều tra di dân (Bộ Tư pháp Hàn Quốc) thống kê có 5.000 lao động bất hợp pháp bị bắt giữ, trong đó có khoảng 700 người Việt Nam. Họ cũng thắt chặt việc chi trả tiền bảo hiểm hồi hương và bảo hiểm mãn hạn xuất cảnh.

Song nếu lao động bất hợp pháp tự nguyện về nước, phía Hàn Quốc sẽ miễn giảm xử phạt, như không phải nộp tiền phạt dù thời gian cư trú bất hợp pháp ngắn hay dài, có thể tự do đăng ký về nước theo điều kiện của bản thân. Tự nguyện về nước, thời gian cấm nhập cảnh giảm xuống còn 2 năm thay vì 10 năm nếu bị bắt và có thể trở lại làm việc với thời gian tối đa là 4 năm 10 tháng.

Cơ quan quản lý lao động của Việt Nam cũng ban hành nhiều chính sách, như từ tháng 11/2013, buộc lao động trước khi xuất cảnh phải ký quỹ 100 triệu đồng, về đúng hạn sẽ được nhận lại số tiền này cả gốc và lãi. Nếu không thì khoản tiền này sẽ bị phong tỏa và chuyển vào Quỹ hỗ trợ giải quyết việc làm của địa phương. Ngoài ra, Nghị định 95 phạt hành chính tối đa 100 triệu đồng với lao động không về nước. Mới đây, Nghị quyết 62 nêu rõ lao động Việt Nam cư trú bất hợp pháp nếu về nước đúng hạn sẽ được miễn xử phạt.

Song các chính sách trên vẫn chưa đánh bật được sức nặng của mức thu nhập trong suy nghĩ của lao động bất hợp pháp. “100 triệu tiền ký quỹ hay phạt vi phạm thì đi làm khoảng nửa năm là bù lại được. Trong khi đó, nếu ở lại vài năm số tiền kiếm được nhiều hơn. Làm càng lâu thu nhập càng cao”, Trần Văn Thành (Bắc Giang) cho biết. Theo Thành, những biện pháp phạt này chỉ áp dụng khoảng 2-3 năm nay trong khi nhiều lao động đi từ trước thời điểm trên và không chịu ảnh hưởng của việc ký quỹ.

Theo hợp đồng, Thành phải về nước từ tháng 9/2015 nhưng trốn ở lại. Anh lý giải nếu về nước đúng hạn và muốn đi tiếp thì phải chờ đăng ký hồ sơ dự tuyển đợt mới, dự kiểm tra chứng chỉ tiếng Hàn. Hiện tại, Chương trình cấp phép cho lao động nước ngoài (EPS) tạm dừng nên về rồi rất khó đi tiếp.

Nhiều người khi trốn ra ngoài làm hoặc hết hạn không về nước vẫn thuê nhà riêng, sinh hoạt bình thường như lao động hợp pháp vì đã quen thuộc đường phố, nơi ở. Khi có cảnh sát truy quét thì họ tránh mặt ít ngày, hạn chế tối đa thủ tục hành chính liên quan. Khi ốm đau, đi viện thì mượn chứng minh thư của những lao động hợp pháp.

“Cảnh sát Hàn Quốc thi thoảng mới truy quét trong nhà xưởng, ít khi kiểm tra ở khu dân cư. Nhiều người xung quanh biết bọn em không phải lao động hợp pháp nhưng không báo cảnh sát, cũng thông cảm cho mình vì miếng cơm manh áo”, Thành nói và cho biết vì thế có những người sang Hàn Quốc 19 năm nhưng tới 16 năm làm lao động bất hợp pháp mà vẫn chưa bị phát hiện, trục xuất về nước. Trường hợp bị phát hiện thường do sinh sự đánh nhau hoặc cờ bạc, rượu chè.

Nguy cơ mất thị trường lao động Hàn Quốc

So với thị trường Đài Loan chủ yếu tiếp nhận lao động nữ hay Nhật Bản yêu cầu lao động có trình độ cao, tay nghề khá thì lao động xuất khẩu sang Hàn Quốc hầu hết là nam, ở trình độ phổ thông. Họ sang làm nông nghiệp, công nhân xây dựng, lắp ráp tại các nhà máy, công trường… nên tỷ lệ bỏ trốn, làm việc bất hợp pháp cũng nhiều hơn.

Theo Thứ trưởng Lao động Thương binh và Xã hội Doãn Mậu Diệp, việc lao động bỏ trốn liên quan đến thể diện quốc gia. Lao động các nước tuân thủ luật pháp tốt, ít bỏ trốn, còn Việt Nam thì quá nhiều. Lao động không chịu về nước chủ yếu do mức lương ở Hàn Quốc khá cao, thu nhập từ 25 đến 30 triệu đồng, có người lên đến 40 triệu đồng mỗi tháng.

“Lao động về nước thì kinh tế khó khăn hơn, khó có chỗ nào đảm bảo được tiền lương như thế. Nhưng vì số lao động bỏ trốn quá cao mà trong 3 năm trở lại đây có khoảng 35.000-40.000 người mất cơ hội đi Hàn Quốc. Người ở bên đó cũng cần chia sẻ cơ hội với những lao động khác”, ông nói.

Tháng 4/2016, hiệp định lao động giữa Việt Nam và Hàn Quốc sẽ hết hiệu lực. Phía Hàn Quốc yêu cầu Việt Nam giảm tỷ lệ lao động bỏ trốn xuống dưới 30% và về lâu dài bằng các nước xung quanh. Đây là điều kiện quan trọng để tiến tới ký Biên bản ghi nhớ bình thường về hợp tác lao động giữa Việt Nam và Hàn Quốc. Hiện hai bên chưa đàm phán lại và nếu không giảm được tỷ lệ lao động bỏ trốn thì sẽ rất khó ký tiếp hiệp định.

Việt Nam đang “dẫn đầu” 15 nước phái cử lao động sang Hàn Quốc về tỷ lệ lao động bất hợp pháp với 32%, trong khi các nước bình quân từ 15 đến 17%. Theo thống kê, 15 địa phương có số lao động bỏ trốn chiếm đến 85% lao động bất hợp pháp của Việt Nam tại Hàn Quốc. Dẫn đầu là Nghệ An với hơn 1.450 người, Hà Nội 940, Hải Dương 850, Thanh Hóa 820 người… Địa phương thấp nhất là Hải Phòng với 245 người.

Năm 1993, Việt – Hàn bắt đầu chương trình hợp tác cung ứng và sử dụng lao động giữa hai nước, triển khai dưới 3 hình thức: chương trình cấp phép việc làm cho lao động nước ngoài (EPS); lao động làm việc trên các tàu đánh cá của Hàn Quốc và lao động có trình độ tay nghề kỹ thuật cao (chương trình Thẻ Vàng). Năm 2012, Hàn Quốc ngừng tiếp nhận lao động Việt Nam do có quá nhiều người bỏ hợp đồng ra ngoài làm việc, hoặc hết hợp động mà không về nước. Năm 2013, Hàn Quốc tiếp nhận lại lao động Việt Nam nhưng ở mức hạn chế, cho đến tháng 4/2015 mới tiếp nhận lại với mức lớn hơn. Hiện, chương trình EPS cung ứng lao động đi Hàn Quốc nhiều nhất đang bị gián đoạn bởi số lao động hết hạn không về nước khá cao, trên 15.000 người.

Tin nóng: Giật mình với số tiền làm thêm của chàng trai Nghệ An kiếm được ở Kyoto, Nhật Bản

Những năm trở lại đây việc mọi người chọn xuất khẩu lao động sang Nhật Bản đã là một trào lưu với mong muốn được sống và làm việc trong môi trường năng động, chuyên nghiệp và mục đích hơn cả là có nguồn thu nhập đáng mơ ước. Tuy nhiên, đó chỉ là giải quyết trước mắt vì ít ai biết sang đó số phận mình sẽ ra sao, liệu cuộc sống bên đó có như mình nghĩ không, liệu mình có cố gắng được không. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu về tâm sự từ tận đáy lòng của những người đã từng trải nghiệm

Giật mình với số tiền làm thêm của chàng trai Nghệ An kiếm được ở Kyoto, Nhật Bản

Nhật Bản: Tâm sự về cuộc sống nhàm chán của lao động Việt ở nước ngoài

Người Việt xuất khẩu lao động sang nước ngoài làm việc phải sống một cuộc sống khá nhàm chán.

Ngoài làm 8 tiếng mỗi ngày, anh Thông quê Nghệ An còn được trả 420.000 đồng cho 3 tiếng làm thêm. Ca làm việc được chia thành 2, gồm ca đêm và ca ngày. Người lao động làm luân phiên nhau. Ca đêm làm việc từ 20h đến 8h sáng hôm sau. Còn ca ngày từ 8h đến 20h cùng ngày.

Hàng ngày, anh Thông chỉ đi từ chỗ làm về nhà. Anh cho biết, mức lương hơn 40 triệu đồng/tháng ở Việt Nam là mơ ước của nhiều người. Nhưng ở Nhật, con số thu nhập này là mức thấp so với người bản địa. Các dịch vụ được coi là rẻ ở đất nước này, lại trở thành đắt đỏ với những người lao động Việt Nam. Cũng vì lẽ đó, tuy làm việc 2 năm trời ở Hàn Quốc, nhưng ngoài con đường đi từ phòng trọ đến nơi làm việc và tới các siêu thị quanh khu vực, anh Thông chỉ ở nhà ăn, ngủ, lướt web, đọc sách và chi trả những khoản tiền bắt buộc phải đóng.

Người lao động Việt Nam ở nhiều quốc gia khác cũng có cuộc sống tinh thần tương đối đơn điệu. Anh Sơn, một thợ hàn xì xuất khẩu lao động được gần 1 năm, đang làm việc ở vùng Kyoto, cố đô Nhật Bản. Anh cho biết, để sang làm việc ở đất nước này, anh đã phải mất 400 triệu đồng và biết bao lần “đau tim” vì công ty báo trục trặc lịch bay. Tuy nhiên, khi sang làm việc tại Nhật Bản, anh lại cảm thấy cuộc sống vô cùng khó khăn, tẻ nhạt khi thường xuyên bị ho và cảm cúm vì thời tiết khắc nghiệt. Ngoài làm việc chuyên môn, anh chỉ biết gật đầu do bất đồng ngôn ngữ. Thậm chí cả ngày anh không nói một câu vì chủ là người bản địa. Anh Sơn cũng như bao người lao động Việt Nam khác ở Nhật Bản, ngoài giờ làm việc, chỉ ăn, ngủ và chờ đến giờ đi làm ca đêm.

Ở Nhật Bản, đồng nội tệ có giá trị cao gấp 3 – 4 lần tiền Việt, nên mọi khoản chi tiêu của anh đều rất hạn chế. Hiện tại, mức lương trung bình anh Sơn được trả số tiền Nhật quy ra đồng Việt Nam khoảng 26 triệu đồng/tháng. Nếu chịu khó làm thêm, anh có thể kiếm thêm 15 – 20 triệu đồng/tháng. Anh cho biết, thường những người ngoại quốc sang đây chủ yếu làm những công việc vất vả. Hơn nữa, làm việc ở Nhật tiền lương cơ bản chỉ đủ ăn, muốn dư dả phụ thuộc phần nhiều vào tiền làm thêm. Tuy nhiên, thời gian gần đây, lượng người lao động sang Nhật Bản làm việc ngày một đông nên việc làm thêm bị hạn chế. Có tháng, ngoài giờ đi làm hành chính 8 tiếng/ngày, anh Sơn chỉ nằm dài ở phòng chờ việc.

Chi phí xuất khẩu lao động sang những nước Trung Đông, châu Á rẻ hơn và cách thức đi dễ dàng hơn rất nhiều so với những nước phát triển như Mỹ, Đức, Australia, Nhật Bản, Hàn Quốc… Nhưng song song đó, đồng lương lại rất thấp, thậm chí chỉ nhỉnh hơn một chút so với lao động ở Việt Nam.

Anh Hùng, quê ở Thái Bình sang xuất khẩu lao động làm hàn công nghệ cao ở Dubai từ đầu năm nay. Anh cho biết, số tiền đặt cọc để sang làm việc ở Dubai chỉ 50 triệu đồng. Tuy nhiên, trừ các khoản ăn, nghỉ được đài thọ, mức lương cơ bản của anh chỉ 640 USD (tương đương với gần 13 triệu đồng). Không những thế, thời tiết tại Dubai rất khắc nghiệt. Thông thường, nhiệt độ của Việt Nam mức nóng nhất cũng chỉ 36 – 38 độ C. Tuy nhiên, ở nước này, nhiệt độ 3 tháng hè lên đến 50 – 54 độ C. Ban đầu sang làm việc tại đây, do không hợp thời tiết nên anh Hùng thường xuyên bị cảm, da bong rộp, rát và đau.

“Ai cũng tưởng xuất khẩu lao động sang nước ngoài sướng lắm, nhưng quả thực sang Trung Đông bị cái nắng tra tấn cũng đủ hoảng”, anh Hùng tâm sự. Tuy nhiên, để lựa chọn làm việc ở Việt Nam và Dubai, anh Hùng vẫn chọn ở lại Dubai. Anh cho biết, làm việc ở đây ngoài thiết bị máy móc kỹ thuật hiện đại, môi trường làm việc cũng rất an toàn, mức sống cao và bảo hiểm xã hội tốt. Đó cũng là ý do vì sao nhiều người chấp nhận bỏ một khoản tiền lớn để sang nước ngoài, thậm chí, một số người không muốn về Việt Nam. Hơn nữa, nếu làm công việc như hiện tại ở Việt Nam, anh Hùng chỉ được trả mức lương 4 – 5 triệu đồng/tháng. Trong khi đó, tại Dubai, công việc nhàn hơn, bảo hộ lao động tốt nhưng mức lương được trả gấp 3 lần.

Ở những thị trường bình dân hơn, người lao động cũng vẫn phải chịu các chi phí sinh hoạt tương đối đắt đỏ. Cô Hòa, xuất khẩu lao động làm giúp việc ở Đài Loan được 8 năm. Sau 2 lần hết hạn, cô lại tiếp tục đăng ký đi đợt 3. Hiện tại, cô đang giúp việc cho một gia đình ở Chung Hsing New Village, Taiwan, Taiwan. Năm 2004, muốn xuất khẩu lao động sang Đài Loan cô Hòa phải đóng cho công ty 11,5 triệu đồng, tiền học tiếng là 2 triệu đồng. Tổng các chi phí cho chuyến đi lao động gần 14 triệu. Cô cho biết: “Thời điểm ấy nở rộ những đợt đi xuất khẩu ở Đài Loan. Tích cực thì họ không nói nhưng tiêu cực thì thiên hạ đồn đại nhiều, nhưng vì kinh tế gia đình khó khăn nên cô bỏ qua những dư luận để đi làm ăn kinh tế”.

Không may mắn, gia đình nhà chủ khó tính, nên ngoài tiền lương hàng tháng, lao động này không được bất kỳ một khoản nào thêm. Làm được 1 năm rưỡi thì cô đủ tiền trả nợ. Sau khi hết hợp đồng 2 năm, cô lại đăng ký đi tiếp, chi phí bay giảm dần cho từng lần đi. Chuyến đi gần đây nhất năm 2013, cô chỉ mất 14,5 triệu đồng. Lần đi này khá may mắn, do làm cho một chủ tốt nên công việc nhàn và thường được tiền thưởng. Mức lương hiện tại của cô, sau khi trừ phí môi giới, quy ra tiền Việt khoảng 11 triệu đồng/tháng. Hàng tháng chủ nhà trả trực tiếp, có sổ ký và đến kỳ nhận lương cô sẽ đem nộp phí cho công ty môi giới.

Cuộc sống bí bách…

“Cầm tờ 100.000 đồng ở Việt Nam, bạn có thể thoải mái cắt đủ kiểu tóc nam. Trong khi đó, ở Nhật, số tiền này quy ra nội tệ nước này phải nhân 3 mới đủ để dùng dịch vụ cắt tóc”, Thông, một thợ cơ khí phụ tùng ô tô, xuất khẩu lao động sang một vùng ở miền nam Nhật từ năm 2011 chia sẻ.

3 năm trước, ở Việt Nam, anh đã phải bỏ ra số tiền là 300 triệu đồng (vay ngân hàng) và sau gần 2 năm mới có thể xuất khẩu sang Nhật.

Tuy nhiên, ngoài việc đi lại tới chỗ làm được công ty hỗ trợ, anh Thông vẫn phải trả một khoản tiền lớn các chi phí khác như: tiền thuê nhà (chưa kể 30 triệu tiền đặt cọc), 6 triệu đồng phí ăn uống, sinh hoạt 5 triệu đồng tiền thuế và bảo hiểm. Mỗi tháng, anh gửi về cho gia đình ở quê được khoảng 22 triệu đồng.

Như vậy, phải làm chăm chỉ 1 năm 2 tháng, anh Thông mới đủ tiền trả nợ số tiền 300 triệu lúc đi. Sau thời gian này, số tiền tích cóp được hàng tháng mới là tiền để ra được, sau những ngày đi xuất khẩu lao động ở Nhật Bản.

Tâm sự của những người con xa quê khi đi xuất khẩu lao động tại Nhật Bản

Câu chuyện về cuộc sống, về những khó khăn mà hầu hết ai đi xuất khẩu lao động cũng gặp phải đó là phải đối mặt với rất nhiều điều phức tạp đặc biệt là nỗi nhớ nhà, nhớ gia đình khá lớn.

1. Cuộc sống bí bách của những người con xa quê.

“Ở Việt Nam khi bạn cầm tờ 100.000 đồng bạn có thể mua được khá nhiều thứ, đi chơi rất nhiều nơi nhưng đối với Nhật Bản thì lại khác, khi đổi tiền Việt ra tiền Nhật thì số tiền đó không thể mua được cái gì đáng giá cả.

3 năm về trước, ở Việt Nam nếu muốn đi xuất khẩu lao động sang Nhật Bản thì số tiền bạn phải bỏ ra là 130 triệu và tiền lương khi đó mỗi tháng mới chỉ là 21 triệu đối với những ai không đi làm thêm còn nếu đi làm thêm chắc chỉ được tầm 5 triệu mỗi tháng mà số tiền lương ấy không phải lĩnh xong bỏ ra hết mà còn phải chi tiêu khá nhiều khoản rất đắt đỏ. Như vậy mỗi tháng anh Thông chỉ gửi về được cho gia đình nhiều nhất là 15 triệu đồng như vậy thì đến bao giờ hoàn lại được vốn”

Tâm sự của một thanh niên xa quê khi đi làm tại Nhật Bản

2. Xa nhà vì những hứa hẹn về một mức lương ổn định

Anh Bình, một người con quê Thái Bình vì hoàn cảnh gia đình mà phải sống xa nhà để lập nghiệp gọi điện về gia đình và nói:

" Nhật Bản hoàn toàn không phải là 1 thiên đường như người ta đã vẽ.Thực chất khi sang đây không hề có mức lương 30, 40 triệu như những người môi giới nói. Chỉ nhận về được khoảng 7-8 man (tương đương 14, 16 triệu đồng) mà thôi.
Mình không khẳng định hoàn toàn không hề có mức lương 30, 40 triệu một tháng, nhưng để có được mức lương như thế, ta phải đánh đổi rất nhiều thời gian và sức khỏe.

Để kiếm được khoảng tiền đó, chúng ta sẽ phải làm từ 14 – 16 tiếng trong suốt 30 ngày không nghỉ. Tuy nhiên, không phải ai cũng có khả năng làm được điều đó và không phải công ty nào cũng có nhiều việc để cho chúng ta cày kể cả khi chúng ta có khả năng lao động cao đến như vậy. Trên thực tế, chi phí đời sống ở Nhật Bản rất cao, đắt gấp từ 4 – 8 lần ở VN. Nếu với số lương như thế mà không tiết kiệm thì sẽ không có dư 1 đồng nào. Thậm chí, kể cả khi chỉ trả tiền nhà và điện nước thì cũng chỉ dư tầm 10 triệu 1 tháng. Nhưng đó là điều không thể.

Làm việc ở Nhật Bản vất vả hơn ở VN rất nhiều nhưng cuối cùng vẫn chỉ đổi lại những đồng lương bèo bọt, trả lãi ngân hàng, xa gia đình, đi sớm về muộn. Và rất nhiều người bị vỡ mộng, dẫn đến ăn cắp. Đó cũng là lí do khiến người Nhật xem thường người Việt.
Bản thân mình đã rất sốc khi nhận những tháng lương đầu tiên, nhưng vì số tiền bỏ ra rất lớn và còn phải trả lãi ngân hàng, nên phải cố gắng làm việc và tiếp tục những tháng ngày vất vả.

Những ai may mắn có thể làm được lâu dài, còn những đen đủi nếu ra ngoài sẽ bị bắt. Ở Nhật Bản người Việt Nam lừa người Việt Nam rất nhiều. Vì vậy, ra ngoài cũng không phải là giải pháp an toàn mà vô cùng nguy hiểm.”

Nhưng trên thực tế đó cũng phải nói rằng không phải ai khi đi xuất khẩu lao động cũng vậy, cũng phải tùy vào từng hoàn cảnh và số phận của mỗi người. Giống như tôi một người được gọi là cực kỳ may mắn khi cũng là một người con xa quê.

“Tôi một con người rụt rè nhút nhát nhưng lại rất may mắn. Tôi phải xa quê năm tôi 18 tuổi vì hoàn cảnh gia đình, tôi phải sống hoàn toàn tự lập vì không ai lo cho tôi cả. Khi tôi xa nhà 1 mình sống trong môi trường hoàn toàn mới, thực sự lúc đó tôi rất sợ, rất bỡ ngỡ tối nào à cũng không phải tối mà ngày nào tôi cũng nhớ về gia đình, những lúc rảnh rỗi tôi lại nghĩ và tự dưng nước mắt cứ trào ra mà không giám gọi điện về cho gia đình bởi lẽ nếu gọi lúc ý không biết nói gì chỉ biết khóc sợ bố mẹ lại lo lắng mà bỏ về lúc ý thì không được. Cứ như thế 1 tháng ngày nào tôi cũng vậy, ngày nào cũng phải sống trong sự sợ hãi nhưng rất may cho tôi rằng mọi người quanh tôi sống và làm việc rất quý và hay giúp đỡ tôi. Họ hiểu hoàn cảnh của tôi và hay chia sẻ cùng tôi. Tôi rất cảm ơn họ vì điều đó thực sự nếu không có họ chắc tôi phải bỏ về mất. Vượt lên khó khăn đó giờ tôi đã hoàn toàn là một con người khác, tôi đã đi làm và có thể gửi tiền về cho gia đình. Tôi may mắn đúng không các bạn “

P/S: Cuộc sống là phải vậy đừng ai nản chí, đừng ai bỏ cuộc giữa chừng mà hãy cố gắng vượt lên chính mình, vượt lên chính những khó khăn đó vì gia đình vì những người bên cạnh mình để một ngày nào đó có được điều mình mong muốn “Có công mài sắt, có ngày nên kim” mà.